Cựu chiến binh

MỘT CHÂN MẤT ĐI, MỘT Ý CHÍ CÒN MÃI

MỘT CHÂN MẤT ĐI, MỘT Ý CHÍ CÒN MÃI

Lâm Đồng07/04/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm nay, ông đã ngoài 80 tuổi. Ông nói rằng mọi thứ trên đời đều có thể phai nhòa theo thời gian, nhưng những ký ức về những năm tháng kháng chiến, về những ngày bom rơi khói lửa mà chính ông đã trải qua trong thời kỳ chiến tranh cứu nước thì ông vẫn nhớ như in.

Vào năm 1960, ông xung phong lên các đơn vị nhưng được địa phương giữ lại để làm cơ sở và giao nhiệm vụ làm du kích mật. Ông phải bám theo, theo dõi các đường đi nước bước của bọn địch để báo cho các đơn vị phục kích. Ông dẫn bộ đội đi phục kích và chiến đấu, khi tiếng súng nổ ra thì ông sẽ chạy về nhà như không có chuyện

gì, ba má ông mắng " súng bắn đùng đùng ngoài kia còn đi ra ngoài làm gì? Bợm bãi " ông chỉ biết nghe mà không dám cãi, ông kể. Trong một lần dẫn bộ đội đi phục kích thì bị bà con trong làng phát hiện. Khi đó, bà con làng xóm mới biết ông là Việt Cộng nằm vùng.

Đến năm 1965, ông thoát ly. Sau khoảng hai tháng, lính Đại Hàn đổ xuống sân bay Phú Lâm, đánh và càn quét vào ba mũi Hòa Hiệp, Hòa Xuân và Hòa Tân. Trong trận chiến khốc liệt ấy, ông bị thương và phải chặt một chân, không những thế, nhiều đồng đội của ông và người dân cũng đã phải bỏ mạng.

Sau đó, phân khu ở ngoài cánh Bắc chuyển vào Phú Yên thì bắt gặp ông và các đồng đội của ông. Sau khi ổn định, ông được bố trí làm công tác chính trị. Vì ông đã học hết cấp nhất, trong khi đơn vị đang thiếu người ghi chép, đọc tin chậm rãi nên ông được giao nhiệm vụ ghi lại các tin tức được cập nhật từ khắp cả nước để phổ biến, tuyên truyền cho các đơn vị.

Đến năm 1969, phân khu giải thể, ông được đưa ra Bắc. Trên đường đi vô cùng khó khăn và còn bị quân địch đánh phá. Ông nói rằng mình thật sự có “mạng lớn”, đã chứng kiến và trải qua nhiều cuộc chiến ác liệt nhưng vẫn may mắn thoát nạn.

Vào ngày 30 tháng 4 và 1 tháng 5 năm 1975 – ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, mở ra kỷ nguyên độc lập – ông cảm thấy vui sướng đến mức không từ nào có thể diễn tả được. Sau bao cuộc chiến, chứng kiến đồng đội, anh em của mình phải hy sinh, cuối cùng đất nước cũng được hòa bình. Nhìn đôi tay run rẩy, nước mắt lặng lẽ rơi trên má cùng giọng nói trầm trầm, bình thản của ông, chúng em không thể nào kìm được nước mắt. Quả thật, chiến tranh đã để lại cho chúng ta quá nhiều mất mát, cướp đi mạng sống của rất nhiều người và để lại những tiếc thương vô hạn cho những người ở lại.

Chiến tranh đã qua đi, nhưng những ký ức về thời hoa lửa vẫn còn đó – thời khắc mà những con người đã tạc nên lịch sử bằng xương máu anh hùng, với những khát khao mãnh liệt về một Tổ quốc tự do, độc lập. Ông cha ta đã viết nên lịch sử để giờ đây, những thế hệ trẻ hôm nay và mai sau viết tiếp câu chuyện hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn