MỘT CHẶNG ĐỜI KHÔNG QUÊN
Tôi là Nguyễn Thanh Phúc, sinh năm 1957. Năm 1976, tôi lên đường nhập ngũ và công tác tại Ban Chỉ huy Quân sự huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang, thực hiện nhiệm vụ tại xã Thanh Thủy, huyện Vị Xuyên. Năm năm trong quân ngũ (1976–1981) là một chặng đời đáng nhớ, gắn với tuổi trẻ, tình đồng chí, đồng đội và nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc nơi biên giới. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, tôi trở về quê hương và hiện sinh sống tại thôn Niêm Đồng, xã Niêm Sơn, tỉnh Tuyên Quang.
MỘT CHẶNG ĐỜI KHÔNG QUÊN
Có những chặng đường trong cuộc đời tưởng rằng đã ở rất xa, nhưng mỗi khi nhớ lại, những hình ảnh của một thời tuổi trẻ vẫn hiện về thật gần.
Tôi là Nguyễn Thanh Phúc, sinh năm 1957. Năm 1976, tôi lên đường nhập ngũ.
Ngày ấy, tôi còn trẻ. Rời quê hương, tôi mang theo hành trang giản dị của một người thanh niên lên đường thực hiện nghĩa vụ với Tổ quốc. Tôi không biết những năm tháng phía trước sẽ như thế nào, chỉ nghĩ rằng mình đã là người lính thì phải cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
Tôi được công tác tại Ban Chỉ huy Quân sự huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang, thực hiện nhiệm vụ tại xã Thanh Thủy, huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang.
Năm năm trong quân ngũ, từ 1976 đến 1981, là một chặng đường không dài so với cả cuộc đời, nhưng đủ để để lại trong tôi những ký ức mà đến hôm nay vẫn không thể quên.
Ở nơi biên giới, cuộc sống của người lính gắn với nhiệm vụ, với đơn vị và với những người đồng chí, đồng đội. Mỗi người đến từ một quê hương khác nhau, có hoàn cảnh khác nhau, nhưng khi khoác lên mình màu xanh áo lính, chúng tôi cùng chung một trách nhiệm.
Những ngày tháng ấy, tôi được rèn luyện trong môi trường quân đội, học cách sống có kỷ luật, biết sẻ chia và biết đặt nhiệm vụ chung lên trên những suy nghĩ của riêng mình.
Có những điều ngày ấy tưởng như rất bình thường: một buổi sinh hoạt cùng đồng đội, một lần cùng nhau thực hiện nhiệm vụ, những câu chuyện giản dị trong giờ nghỉ... Nhưng khi năm tháng đã đi qua, chính những điều bình dị ấy lại trở thành những ký ức đáng quý nhất.
Điều tôi nhớ nhất về quãng thời gian ấy là tình đồng đội.
Những người cùng tôi trải qua những năm tháng tuổi trẻ đã trở thành một phần trong ký ức của cuộc đời. Dù sau này mỗi người trở về một nơi, cuộc sống mỗi người một khác, nhưng những năm tháng cùng khoác màu áo lính vẫn là sợi dây gắn kết không dễ phai mờ.
Năm 1981, tôi hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương.
Ngày trở về, tôi mang theo những kỷ niệm của năm năm trong quân ngũ. Cuộc sống đời thường lại bắt đầu, nhưng những gì đã trải qua trong những năm tháng tuổi trẻ vẫn ở lại trong tôi.
Đến hôm nay, nhìn lại chặng đường ấy, tôi không kể về mình như một người đã làm điều gì lớn lao. Tôi chỉ nghĩ rằng mình đã từng là một người lính, từng dành những năm tháng tuổi trẻ để thực hiện nhiệm vụ của mình với quê hương, đất nước.
Và có lẽ, đó chính là điều khiến tôi luôn trân trọng quãng đời đã qua.
Một chặng đời không quên – bởi ở đó có tuổi trẻ, có màu xanh áo lính, có tình đồng đội và có những năm tháng đã được dành cho Tổ quốc.
Tôi mong câu chuyện nhỏ của mình được lưu giữ để thế hệ trẻ hôm nay hiểu hơn về một thế hệ đã từng sống, rèn luyện và cống hiến trong những năm tháng của mình; để từ đó càng thêm trân trọng hòa bình và cuộc sống bình yên hôm nay.



