MỘT CHIẾC ÁO QUA BA MÙA MƯA
Trong chiến tranh, người lính không có nhiều vật dụng cá nhân. Một chiếc áo đã cũ, một đôi dép đã mòn cũng được giữ gìn và sử dụng qua nhiều tháng ngày. Đằng sau những vật dụng giản dị ấy là cả một câu chuyện về sự thiếu thốn và nghị lực của người lính
Ông Nguyễn Văn Phước nhớ mãi chiếc áo mình từng mặc trong những năm tháng chiến đấu.
Đó là một chiếc áo đơn giản, được cấp từ đơn vị.
Những ngày đầu, chiếc áo còn mới. Nhưng sau những tháng ngày hành quân, chiếc áo dần bạc màu, sờn vai và có nhiều chỗ phải vá lại.
Có những hôm trời mưa, áo quần ướt sũng nhưng không có điều kiện thay ngay.
Mọi người phải tìm cách hong khô rồi tiếp tục nhiệm vụ.
Khi áo rách, anh em trong đơn vị lại giúp nhau vá.
Không ai có nhiều đồ dùng riêng, nên mọi thứ đều được giữ gìn hết sức cẩn thận.
Ông Phước kể rằng lúc ấy chẳng ai nghĩ mình đang sống trong thiếu thốn.
Bởi tất cả đều có chung một suy nghĩ: có gì dùng nấy, miễn sao hoàn thành nhiệm vụ.
Sau ngày hòa bình, cuộc sống dần đầy đủ hơn.
Nhưng ông vẫn giữ thói quen tiết kiệm và trân trọng những gì mình đang có.
Nhìn chiếc áo cũ đã không còn sử dụng được, ông nhớ về tuổi trẻ của mình.
“Chiếc áo đã cũ, nhưng những năm tháng trong đó thì tôi không bao giờ quên.”



