Khác

MỘT CHIẾC KHĂN GỬI LẠI SƠN HẠ

Câu chuyện được kể từ lời bà tôi – một người phụ nữ từng sống qua những năm tháng chiến tranh ở Sơn Hạ, Quảng Ngãi. Từ một chiếc khăn tay được bà lưu giữ, tôi biết về một người con trai từng yêu bà khi còn trẻ. Sau một lần giận nhau, ông đến tìm nhưng bà không ra gặp. Trước lúc lên đường ra chiến trường, ông gửi lại chiếc khăn cùng một lời nhắn qua mẹ bà. Sau đó, ông hy sinh và không trở về. Qua câu chuyện và kỷ vật ấy, tôi – người cháu được sinh ra trong thời bình – nhận ra phía sau những năm tháng chiến tranh không chỉ là những mất mát lớn lao, mà còn là những cuộc gặp dang dở, những tình cảm chưa kịp nói thành lời. Tác phẩm thể hiện lòng biết ơn đối với thế hệ đi trước, đồng thời nhắc nhở người trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình và gìn giữ những ký ức của cha ông.

Quảng Ngãi23/08/2026Đào Phạm Tú Quyên (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

MỘT CHIẾC KHĂN GỬI LẠI SƠN HẠ

Có những câu chuyện không bắt đầu bằng một ngày tháng cụ thể. Chúng bắt đầu bằng một buổi chiều rất đỗi bình thường, bằng tiếng gió lùa qua hàng cây trước hiên nhà, bằng giọng kể đã chậm đi theo năm tháng của một người bà. Câu chuyện tôi biết về ông cũng bắt đầu như thế, ở Sơn Hạ, Quảng Ngãi, trong một buổi chiều tôi ngồi bên bà và nghe bà nhắc về những năm tháng tuổi trẻ của mình.Có lẽ, nếu câu chuyện dừng lại ở đó, nó chỉ là một kỷ niệm buồn của riêng bà. Nhưng tôi là cháu ngoại của bà. Tôi sinh ra rất lâu sau những năm tháng chiến tranh, lớn lên trong những ngày đất nước đã yên bình. Vì vậy, câu chuyện ấy đối với tôi giống như một chiếc cầu nhỏ nối hai thế hệ: một bên là tuổi trẻ của bà, của người lính năm nào; một bên là tuổi trẻ của tôi, của những người chỉ biết chiến tranh qua sách vở và lời kể.

Nhà bà tôi ở Sơn Hạ. Tôi thích những buổi chiều ở đó. Khi chiều xuống, ánh nắng không còn gay gắt mà nằm lại trên sân một màu vàng nhạt, những hàng cây trước nhà rung lên theo gió. Có khi bà ngồi ở hiên, tôi ngồi bên cạnh, hai bà cháu chẳng nói gì nhiều. Bà đã già, giọng nói không còn nhanh như trước, đôi lúc đang kể một chuyện lại dừng lại để nhớ. Những câu chuyện về ngày xưa của bà thường cũng bắt đầu như vậy, rất tự nhiên, chẳng có dấu hiệu gì cho thấy chúng sẽ đưa tôi về một thời đại cách mình cả nửa thế kỷ.

Tôi biết về ông vào một buổi chiều như thế. Bà nhắc đến người mình từng yêu khi còn trẻ. Tôi hỏi thêm, bà cười rồi kể. Trong câu chuyện của bà, ông không phải một người đặc biệt theo cách người ta thường nói về những nhân vật lịch sử. Ông chỉ là một người con trai trẻ ở Sơn Hạ, có một tình yêu với bà, rồi chiến tranh đưa ông rời khỏi quê nhà. Nhưng có lẽ chính sự bình thường ấy làm tôi nhớ lâu hơn. Bởi trước khi trở thành một người lính, ông cũng chỉ là một người trẻ tuổi. Ông biết yêu, biết buồn, biết giận dỗi và cũng có một người mà ông muốn gặp trước khi lên đường.

Bà kể rằng ngày ấy hai người giận nhau. Tôi không biết họ giận nhau vì điều gì. Bà cũng không kể rõ. Có lẽ sau từng ấy năm, lý do đã trở nên quá nhỏ bé. Đôi khi con người ta trẻ tuổi, một câu nói cũng đủ làm mình buồn, một chút tự ái cũng đủ khiến mình quay lưng. Bà khi ấy chắc cũng không nghĩ rằng sự giận dỗi ấy sẽ trở thành điều mình nhớ mãi. Có lẽ bà nghĩ ông sẽ còn đến. Có lẽ bà nghĩ ngày mai vẫn còn một cơ hội khác để nói chuyện, để làm lành. Ở tuổi ấy, người ta thường tin rằng những điều chưa kịp làm hôm nay thì ngày mai vẫn có thể làm.

Nhưng ông đang chuẩn bị ra chiến trường.

Tôi thường nghĩ về ông trong khoảnh khắc ấy. Có thể ông cũng giận, có thể ông buồn, nhưng hơn hết, ông biết mình sắp đi. Tôi không biết lúc đó ông có sợ hay không. Tôi chỉ có thể hình dung một người con trai đứng trước căn nhà quen thuộc, muốn gặp một người con gái nhưng cánh cửa vẫn im lặng. Ông đến, nhưng bà không ra.

Cuối cùng, ông nói chuyện với mẹ bà.

Ông nhắn rằng nếu không gặp được bà lần này, rồi ông ra chiến trường, biết đâu ông sẽ chết và không còn có ngày gặp lại.

Rồi ông gửi lại chiếc khăn tay.

Bà kể rằng đó là một kỷ vật ông giữ từ những ngày hai người còn thương nhau. Tôi không biết chiếc khăn ấy ban đầu được trao cho ai, cũng không biết nó đã đi qua bao nhiêu lần gặp gỡ giữa hai người. Tôi chỉ biết, vào ngày ông đến tìm bà lần cuối, khi người con gái mình thương vẫn không bước ra, ông đã để lại chiếc khăn ấy. Một vật nhỏ đến mức có thể nằm gọn trong bàn tay, nhưng từ khoảnh khắc đó, nó trở thành thứ duy nhất còn lại của một người đã đi xa.

Bây giờ nghe lại, câu nói ấy khiến tôi thấy nghẹn. Cả việc ông gửi lại chiếc khăn cũng khiến tôi nghĩ rất lâu. Nhưng có lẽ vào thời điểm đó, không ai nghĩ nó sẽ trở thành những điều cuối cùng. Trong chiến tranh, những cuộc chia tay diễn ra quá nhiều. Người ta nói “tôi đi rồi sẽ về”, người ta nói “chờ tôi”, người ta nói “hòa bình mình sẽ gặp lại”. Có lẽ mẹ bà cũng nghĩ người con trai ấy rồi sẽ trở về. Có lẽ bà cũng nghĩ vậy.

Chỉ có chiến tranh là không hứa điều gì.

Ông ra đi.

Bà ở lại.

Còn chiếc khăn tay ở lại cùng bà.

Từ đó, giữa họ là những ngày tháng dài không biết phải đếm bằng gì. Có thể là những ngày bà chờ tin, có thể là những lần nghe tiếng người đi ngoài đường rồi bất chợt nhìn ra, có thể là những buổi chiều Sơn Hạ vẫn bình thường như mọi ngày, nhưng trong lòng một cô gái trẻ lại có một khoảng trống mà không ai nhìn thấy. Và có lẽ trong những ngày ấy, chiếc khăn tay vẫn nằm đâu đó trong một góc nhỏ của căn nhà, lặng lẽ giữ lại một phần của người đã đi.

Tôi không biết ông đã đi qua những nơi nào. Tôi không biết ông đã chiến đấu ở đâu, những ngày tháng cuối cùng của ông như thế nào. Bà chưa bao giờ kể những điều ấy, và tôi cũng không muốn tự mình tưởng tượng thêm. Tôi chỉ biết điều cuối cùng: ông đã hy sinh.

Tin ấy trở về quê.

Người trở về không phải ông.

Câu nói ông từng gửi lại qua mẹ bà ngày nào bỗng trở thành một điều ám ảnh. Ông đã nói rằng nếu ra chiến trường, có thể ông sẽ không sống để trở về. Và ông thực sự không trở về.

Chiếc khăn tay cũng không còn là một món đồ bình thường nữa. Nó trở thành kỷ vật. Một người đã mất, nhưng một phần ký ức về người ấy vẫn nằm lại trong một vật nhỏ bé mà ông đã gửi đi trước lúc lên đường.

Bà kể đến đây thường im lặng. Tôi cũng im lặng.

Có những lúc tôi muốn hỏi bà rất nhiều điều. Bà có khóc không? Bà có hối hận vì hôm ấy không bước ra không? Bà có từng ước giá như mình gặp ông thêm một lần? Chiếc khăn ấy bà đã giữ bao lâu? Bà có từng lấy nó ra nhìn lại vào những ngày nhớ ông nhất không? Nhưng rồi tôi lại thôi. Tôi nghĩ những câu hỏi ấy, nếu có câu trả lời, có lẽ cũng không còn quan trọng nữa. Người đã mất không thể trở lại, còn người ở lại đã phải sống tiếp với những điều không thể thay đổi.

Tôi chỉ từng hỏi bà một câu:

“Bà có còn nhớ ông không?”

Bà bảo:

“Lâu rồi con.”

Chỉ bốn chữ.

Tôi không biết “lâu rồi” nghĩa là đã quên hay chỉ là đã quen với việc nhớ. Có lẽ bà đã có một gia đình, có con, có cháu, có một cuộc đời rất dài sau những năm tháng ấy. Thời gian khiến con người thay đổi. Những điều từng đau có thể không còn đau như trước. Nhưng tôi không nghĩ ký ức vì thế mà biến mất.

Có những người chúng ta không còn nhắc đến, nhưng không có nghĩa là họ chưa từng tồn tại.

Người lính năm ấy có lẽ là một người như vậy. Ông đã rời khỏi cuộc đời bà từ rất lâu, nhưng vẫn còn lại trong một câu chuyện mà bà kể cho tôi. Và từ câu chuyện đó, ông trở thành một người mà tôi chưa từng gặp nhưng vẫn có thể hình dung được phần nào: một chàng trai trẻ, trước ngày ra trận đã cố tìm gặp người mình thương, nhưng cuối cùng chỉ có thể gửi lại một lời qua mẹ của bà, cùng một chiếc khăn tay nhỏ bé.

Tôi thường nghĩ nếu ngày ấy bà bước ra thì sao. Nếu hai người làm lành thì sao. Nếu ông trở về thì sao.

Có thể họ sẽ cưới nhau. Có thể họ sẽ có một gia đình. Có thể rồi những chuyện ngày hôm ấy sẽ trở thành một kỷ niệm nhỏ mà hai người thỉnh thoảng nhắc lại khi về già. Cũng có thể cuộc đời vẫn sẽ đưa họ đến một ngã rẽ khác.

Nhưng tất cả chỉ là “nếu”.

Lịch sử không cho con người sống lại những ngày đã qua.

Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất sau khi nghe chuyện của bà là: hóa ra chiến tranh không chỉ lấy đi những người lính. Nó còn lấy đi những tương lai chưa kịp xảy ra.

Nó lấy đi một cuộc gặp.

Một lời xin lỗi.

Một lần làm lành.

Một mái nhà có thể đã được dựng lên.

Một gia đình có thể đã được sinh ra.

Và có lẽ, đó mới là điều đau nhất khi nhìn chiến tranh từ góc độ của những người ở lại. Những người đã hy sinh chỉ có một cuộc đời. Nhưng những người ở lại phải sống cùng vô số những câu hỏi bắt đầu bằng hai chữ “giá như”.

Ngày trước, khi học lịch sử, tôi thường nghĩ đến những con số. Bao nhiêu người ra trận, bao nhiêu người hy sinh, bao nhiêu năm chiến tranh, bao nhiêu ngày đất nước thống nhất. Những con số ấy cần thiết để chúng ta hiểu lịch sử, nhưng chúng không thể kể hết một đời người. Bởi phía sau một người lính đã hy sinh là một con người từng có một cái tên, một gia đình, một quê hương và một người để thương. Phía sau một người mẹ tiễn con là những tháng ngày chờ đợi. Phía sau một cô gái không bước ra khỏi cửa hôm ấy là cả một đời nhớ về một cuộc gặp không thành. Và phía sau một chiếc khăn tay cũ là câu chuyện của một người đã từng sống, từng yêu và từng hy vọng được trở về. Phía sau một câu chuyện bà kể cho cháu là cả một thời đại đã đi qua.

Tôi nghĩ đó cũng là lý do tôi nhớ câu chuyện này. Không phải vì nó là một câu chuyện tình đẹp. Thực ra, nó còn chẳng có một kết thúc đẹp. Nhưng chính sự dang dở ấy khiến tôi hiểu chiến tranh hơn bất kỳ bài học nào. Chiến tranh không hỏi con người đã kịp nói lời yêu thương hay chưa. Nó cũng không chờ một người làm lành với người mình thương. Khi lịch sử đã chuyển bánh, những điều rất nhỏ của đời sống đôi khi trở nên bất lực trước nó.

Tôi là cháu ngoại của bà. Tôi chưa từng gặp người đàn ông ấy. Tôi không có một tấm ảnh của ông để giữ, cũng không có một bức thư ông viết cho bà để đọc lại. Thứ duy nhất nối tôi với ông là câu chuyện bà kể và chiếc khăn tay – kỷ vật ông đã để lại từ những ngày tuổi trẻ.

Có lẽ đó là một loại kỷ vật đặc biệt.

Không phải chiếc khăn tay đơn thuần.

Không phải bức thư.

Không phải tấm ảnh cũ.

Mà là ký ức được gửi gắm vào một vật nhỏ bé.

Chiếc khăn không thể kể chuyện. Nó không biết nói người đã trao nó đã nghĩ gì trước lúc ra đi. Nó cũng không thể nói với bà rằng ông có trở về hay không. Nhưng nó đã ở lại. Và chỉ cần nó còn ở đó, một phần của câu chuyện năm xưa vẫn còn có thể được gọi tên.

Ký ức không thể cầm trên tay, nhưng đôi khi nó được giữ lại bằng những thứ rất nhỏ bé như thế. Bà giữ chiếc khăn, giữ câu chuyện, giữ một phần tuổi trẻ của mình. Rồi một ngày, bà kể lại cho tôi. Và tôi hiểu rằng, nếu tôi quên, câu chuyện về người lính ấy có thể sẽ mất đi cùng với một thế hệ.

Vì vậy, tôi muốn nhớ.

Tôi muốn nhớ không phải để níu bà lại với quá khứ, cũng không phải để biến một mối tình cũ thành một câu chuyện quá đẹp. Tôi muốn nhớ bởi ông đã từng là một người trẻ giống như bao người trẻ khác. Ông từng có những điều mình yêu thương và một cuộc sống mà mình có thể đã mong muốn. Nhưng khi đất nước cần, ông đã lên đường. Và ông đã không trở về.

Còn bà, người ở lại, đã mang theo một câu chuyện rất nhỏ ấy đi qua những năm tháng dài của cuộc đời.

Bây giờ, mỗi lần về Sơn Hạ, tôi vẫn nhìn con đường trước nhà bà. Tôi không biết ngày xưa ông đã đi qua con đường nào để đến tìm bà. Tôi cũng không biết ông đã đứng ở đâu, đã nhìn căn nhà ấy bao lâu trước khi ra đi. Những điều đó chẳng ai còn có thể kể cho tôi nữa.

Nhưng đôi khi tôi nghĩ, có lẽ không cần biết hết.

Chỉ cần biết rằng đã từng có một người đứng trước căn nhà ấy.

Đã từng có một cô gái ở phía bên trong.

Đã từng có một cuộc giận dỗi tưởng như rất nhỏ.

Đã từng có một chiếc khăn tay được gửi lại.

Và đã từng có một ngày mai tưởng như vẫn còn ở phía trước.

Chỉ tiếc rằng ngày mai ấy không đến với ông.

Sơn Hạ hôm nay vẫn bình yên. Những con đường vẫn dẫn người ta về nhà. Những buổi chiều vẫn có nắng rơi trên mái hiên. Những người trẻ như tôi vẫn có thể ngồi bên bà, nghe bà kể chuyện mà không phải sợ một ngày mai có tiếng gọi ra chiến trường.

Có lẽ đó chính là điều mà tôi hiểu sâu sắc nhất sau câu chuyện ấy: hòa bình không phải một điều tự nhiên mà có. Nó được tạo nên từ những người từng phải rời quê hương, từ những người mẹ từng chờ con, từ những cô gái từng mất đi người mình thương, và từ những người lính đã không có cơ hội trở về.

Người lính năm ấy đã không trở lại Sơn Hạ. Nhưng câu chuyện về ông thì vẫn còn ở đó, trong ký ức của bà tôi, trong chiếc khăn tay nhỏ bé ông để lại và trong những điều tôi được nghe kể hôm nay. Có lẽ, đó cũng là cách những người đã đi qua chiến tranh tiếp tục hiện diện trong cuộc sống của những người sinh ra sau họ: không phải bằng những tượng đài lớn lao, mà bằng những câu chuyện bình dị, những kỷ vật nhỏ bé được truyền từ một thế hệ sang một thế hệ khác.

Tôi chợt hiểu rằng, điều thế hệ chúng tôi có thể làm cho những người đã nằm lại không phải là cố gắng sống một cuộc đời thật lớn lao để đáp lại sự hy sinh của họ. Trước hết, đó là biết mình đang được sống trong một nền hòa bình được đánh đổi bằng tuổi trẻ của biết bao con người; biết trân trọng những điều tưởng như bình thường: một mái nhà có người chờ ta trở về, một buổi chiều được bình yên đi qua, một lời yêu thương còn có thể nói, một ngày mai vẫn còn ở phía trước.

Và hơn hết, chúng tôi cần nhớ. Bởi một dân tộc chỉ thật sự gìn giữ được lịch sử khi những câu chuyện của người đã khuất không bị bỏ lại phía sau thời gian. Tôi kể câu chuyện của bà không phải để giữ một tình yêu đã cũ, mà để giữ lại một con người, một thế hệ và một phần ký ức của quê hương Sơn Hạ. Chiếc khăn tay ấy đối với tôi cũng không còn chỉ là một kỷ vật của hai người trẻ năm nào. Nó là dấu vết của một thời tuổi trẻ đã đi qua chiến tranh, là minh chứng rằng phía sau những trang lịch sử luôn có những con người bằng xương bằng thịt, có những tình cảm chưa kịp trọn vẹn và những cuộc đời đã được đánh đổi để chúng tôi có ngày hôm nay.

Bởi chiến tranh đã đi qua, nhưng ký ức thì không nên đi qua cùng chiến tranh.Một câu chuyện được kể lại là một ký ức được giữ gìn. Một kỷ vật được trao lại là một phần của quá khứ được giữ lại. Và khi người trẻ biết trân trọng những ký ức ấy, biết yêu quý hòa bình, sống tử tế, có trách nhiệm và biết cống hiến cho quê hương, đó chính là cách chúng tôi tiếp nối những người đã đi qua thời hoa lửa.



Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn