Một chiến sĩ kể về đường mòn Hồ Chí Minh.
“Tôi là một chiến sĩ trên tuyến Đường Trường Sơn (Đường Hồ Chí Minh) trong kháng chiến chống Mỹ, nơi được coi là mạch máu chi viện cho chiến trường miền Nam. Những ngày đầu bước vào rừng, tôi chỉ thấy núi nối tiếp núi, đường mòn nhỏ hẹp và những cánh rừng rậm rạp kéo dài tưởng như không có điểm kết thúc.
Công việc của chúng tôi thay đổi mỗi ngày: khi thì dẫn đường cho đoàn xe, khi thì mở đường, sửa hố bom, hoặc bảo vệ các điểm trọng yếu. Ban ngày thường phải ẩn nấp vì máy bay địch hoạt động liên tục, nên phần lớn hoạt động diễn ra vào ban đêm. Ánh đèn xe được che kín, chỉ đủ để nhìn thấy đoạn đường phía trước.
Có những đoạn đường bị bom đánh phá nặng, chúng tôi phải san lấp liên tục để giữ thông tuyến. Đất đá sạt lở, cây rừng ngã đổ, nhưng chỉ cần có lệnh là lại tiếp tục làm. Nhiều khi đang làm giữa rừng thì phải dừng lại trú bom, chờ an toàn rồi quay lại công việc.
Điều tôi nhớ nhất là sự gắn bó giữa các lực lượng trên tuyến đường. Bộ đội, thanh niên xung phong, dân công hỏa tuyến và lái xe đều coi nhau như một gia đình. Ai cũng hiểu rằng chỉ cần đường còn thông, thì tiền tuyến sẽ còn được tiếp sức.
Nhiều năm sau nhìn lại, tôi vẫn coi những ngày trên tuyến đường Hồ Chí Minh là quãng đời đặc biệt nhất. Không chỉ là chiến đấu, mà còn là hành trình của ý chí, của sự kiên trì vượt qua bom đạn để giữ cho mạch chi viện không bao giờ bị gián đoạn.”



