Bài viết

“Một chiến trường không tiếng súng”

Đồng Tháp21/08/2026xã Thạnh Phú (Xã Thạnh Phú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1960, Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam được thành lập. Đầu năm 1961, Nguyễn Thị Bình được điều động trở lại miền Nam, tham gia công tác đối ngoại của Mặt trận. Do yêu cầu bảo đảm bí mật và thuận lợi trong giao tiếp quốc tế, bà sử dụng tên Nguyễn Thị Bình.

Đây là bước chuyển quan trọng trong cuộc đời hoạt động của bà.

Nếu trước đó bà từng hoạt động trong môi trường bí mật ở Nam Bộ thì từ đây, nhiệm vụ đối ngoại ngày càng trở thành lĩnh vực chính. Công việc không diễn ra trên chiến hào nhưng vẫn gắn trực tiếp với cuộc chiến tranh.

Bà tham gia giới thiệu với bạn bè quốc tế về cuộc đấu tranh của nhân dân miền Nam, tranh thủ sự đồng tình của các lực lượng tiến bộ và đấu tranh chống những luận điệu tuyên truyền của đối phương.

Về bản chất, đây là một mặt trận tổng hợp, kết hợp chính trị, thông tin và ngoại giao.

Báo Nhân Dân đánh giá đấu tranh ngoại giao trong kháng chiến chống Mỹ được đặt trong thế phối hợp với đấu tranh quân sự và chính trị, tạo thành thế trận “vừa đánh vừa đàm”.

Nguyễn Thị Bình trưởng thành chính trong mặt trận đó.

Điều đáng chú ý là bà không xem ngoại giao như hoạt động tách rời chiến trường. Mỗi cuộc gặp, mỗi cuộc họp báo, mỗi phát biểu đều nhằm phục vụ mục tiêu chung của cuộc kháng chiến.

Đó cũng là lý do tại sao hình ảnh Nguyễn Thị Bình sau này trở thành một biểu tượng đặc biệt: một người phụ nữ không cầm súng nhưng trực tiếp tham gia một cuộc chiến đấu quyết liệt bằng lý lẽ, lập trường và khả năng thuyết phục.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn