MỘT CHỖ TRỐNG KHÔNG AI NGỒI
Tôi là Hoàng Văn Đức, sinh năm 1965… Trong đơn vị có một chỗ ngồi quen thuộc. Sau một ngày… chỗ đó bỏ trống. Không ai bảo ai, nhưng suốt nhiều ngày sau, không ai ngồi vào. Bữa cơm hôm ấy rất yên lặng. Tiếng muỗng chạm bát nghe rõ mồn một. Tôi lúc đó mới hiểu… có những khoảng trống không thể lấp đầy bằng lời nói.
Tôi là Hoàng Văn Đức, sinh năm 1965… Trong đơn vị có một chỗ ngồi quen thuộc. Sau một ngày… chỗ đó bỏ trống. Không ai bảo ai, nhưng suốt nhiều ngày sau, không ai ngồi vào. Bữa cơm hôm ấy rất yên lặng. Tiếng muỗng chạm bát nghe rõ mồn một. Tôi lúc đó mới hiểu… có những khoảng trống không thể lấp đầy bằng lời nói.



