Một chuyến đi không có lời chào
Có những cuộc gặp trong thời chiến chỉ kéo dài vài giây. Không có lời chào hỏi, không có cái bắt tay, thậm chí không thể gọi tên nhau.
Đối với Nguyễn Thị Minh, những lần nhìn thấy chồng trong quá trình làm nhiệm vụ là như vậy.
Bà biết ông đang ở Sài Gòn. Nhưng nhiệm vụ yêu cầu bà phải giữ khoảng cách. Sau khi chuyển thư hoặc hoàn thành công việc, bà nhanh chóng trở về đơn vị.
Không phải vì hai người không thương nhau, mà bởi cả hai đều hiểu rõ tính chất nguy hiểm của hoạt động bí mật.
Trong điều kiện ấy, một cuộc gặp riêng có thể tạo ra dấu hiệu bất thường và ảnh hưởng đến an toàn của cả hai.
Sự hy sinh ấy khó nhìn thấy bằng mắt thường. Không có vết thương trên cơ thể, nhưng đó là sự hy sinh về tình cảm và đời sống riêng tư.
Nguyễn Thị Minh đã lựa chọn kỷ luật thay cho sự lưu luyến.
Những câu chuyện như vậy giúp thế hệ hôm nay hiểu rằng lòng yêu nước đôi khi được thể hiện bằng những lựa chọn rất khó khăn: biết đặt lợi ích chung lên trên mong muốn cá nhân.
Đó chính là phẩm chất đáng quý của người cán bộ cách mạng.



