Cựu chiến binh

MỘT CHUYẾN ĐI VỀ ĐỊA CHỈ ĐỎ

Điện Biên22/08/2026xã Nam Sách (Xã Nam Sách)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi đến Bình Dương vào một ngày nắng miền Trung.

Trước mắt là những hàng cây xanh, những con đường mới và cuộc sống bình yên. Thật khó tưởng tượng nơi đây từng là một trong những vùng đất chịu bom đạn khốc liệt nhất Quảng Nam.

Nhưng chỉ cần đứng trước những tấm bia ghi danh liệt sĩ, lịch sử lập tức trở về.

Hơn 4.700 người con Bình Dương đã hy sinh trong chiến tranh.

Con số ấy khiến chuyến đi của tôi không còn đơn thuần là một chuyến đi tìm hiểu về địa phương. Nó trở thành một cuộc trở về với ký ức.

Tôi được nghe câu chuyện về bà Trần Thị Cúc, người nữ du kích trưởng thành từ tuổi 15. Bà từng nhiều lần đối mặt với hiểm nguy, tham gia trinh sát, đặt mìn và chỉ huy đội nữ du kích.

Tôi cũng nghe ông Phan Thanh Bốn kể về những ngày sau giải phóng. Quê hương khi ấy chỉ còn cát trắng, hố bom và những quả bom chưa nổ.

Người dân phải tự tay rà phá bom mìn, tìm nguồn nước và dựng lại nhà cửa.

Họ bắt đầu lại từ con số gần như bằng không.

Có lẽ điều khiến tôi xúc động nhất là câu chuyện của những người dân bình thường. Họ không có huân chương, không có danh hiệu, nhưng đã âm thầm nuôi giấu cán bộ, đưa thư, che chở bộ đội.

Nhiều người đã chết mà không kịp để lại một lời.

Nhưng chính họ đã góp phần làm nên Bình Dương hôm nay.

Rời nghĩa trang liệt sĩ, tôi nhìn lại vùng đất cát trắng.

Nơi đây từng cháy đỏ vì chiến tranh, nay đã phủ màu xanh của sự sống.

Lịch sử không chỉ nằm trong sách.

Đôi khi, lịch sử nằm ngay dưới bước chân chúng ta.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn