MỘT CHUYẾN HÀNG GIỮA TRẬN MƯA BOM
Bác cựu chiến binh Lương Bá Dự, sinh năm 1946, nhập ngũ năm 1965, xuất ngũ năm 1975, là người đã dành trọn những năm tháng tuổi trẻ của mình cho cuộc kháng chiến chống Mỹ. Trong quân ngũ, bác mang quân hàm Thượng sĩ, nhân viên Quân nhu, Cục Vận tải, Đoàn 559.
Nhắc đến chiến trường năm xưa, bác Dự thường bảo: “Lính quân nhu chúng tôi không trực tiếp cầm súng xung phong, nhưng đường đi của chúng tôi cũng chẳng khác gì một mặt trận.”
Có một chuyến vận chuyển hàng giữa Trường Sơn mà bác nhớ mãi. Đó là một đêm mưa, khi bom đạn liên tục đánh phá các tuyến đường.
Hôm ấy, đơn vị nhận nhiệm vụ đưa một chuyến hàng vào phía trước. Hàng đã được chuẩn bị từ sớm. Những bao gạo, thùng hàng và nhu yếu phẩm được xếp gọn gàng. Bác Dự cùng anh em kiểm tra từng kiện, buộc lại dây, che chắn cẩn thận để tránh mưa.
Một người đồng đội nhìn bầu trời rồi nói:
“Đêm nay mưa lớn thế này, không biết đường có đi được không anh Dự?”
Bác nhìn về phía con đường tối om trước mặt, rồi đáp:
“Đường có khó cũng phải đi. Phía trước anh em đang chờ hàng.”
Đoàn xe bắt đầu lên đường.
Mưa rừng mỗi lúc một nặng hạt. Con đường Trường Sơn trơn trượt, nhiều đoạn bánh xe lún sâu trong bùn. Hai bên là rừng núi tối đen.
Không ai nói chuyện.
Tất cả tập trung quan sát đường và lắng nghe những âm thanh từ phía trên.
Bỗng một tiếng động cơ vọng lại.
Một chiến sĩ ngẩng lên:
“Máy bay!”
Mọi người lập tức cảnh giác.
Chỉ vài giây sau—
ẦM!
Một tiếng bom xé toạc màn đêm.
Đất đá bắn tung lên.
Chiếc xe rung chuyển mạnh.
Tiếp đó là những tiếng nổ liên tiếp.
ẦM! ẦM! ẦM!
Cả khu vực chìm trong khói bụi.
Đoàn xe buộc phải dừng lại.
Bác Dự lập tức hô:
“Tất cả xuống xe! Kiểm tra người và hàng!”
Sau loạt bom đầu tiên, mọi người nhanh chóng kiểm tra nhau.
May mắn không ai bị thương nặng.
Nhưng một chiếc xe phía trước bị hư hỏng, còn một số kiện hàng bị văng xuống đường.
Bác Dự cùng anh em lập tức lao ra thu gom.
Một chiến sĩ nói:
“Anh Dự, bom còn đánh tiếp đấy!”
Bác đáp:
“Biết chứ. Nhưng hàng phải giữ. Anh em phía trước đang cần.”
Mọi người nhanh chóng đưa từng kiện hàng vào nơi tránh bom.
Mưa vẫn xối xả.
Bùn đất ngập đến mắt cá chân.
Khói bom quyện với hơi nước khiến tầm nhìn rất hạn chế.
Bỗng một tiếng nổ khác vang lên rất gần.
Mọi người nằm rạp xuống.
Đất đá rơi lộp bộp trên lưng.
Một khoảng lặng ngắn trôi qua.
Bác Dự ngẩng đầu:
“Anh em có ai bị thương không?”
“Không!”
“Kiểm tra xe!”
Một người lính bò đến kiểm tra phương tiện.
Chiếc xe bị hỏng một bộ phận, không thể tiếp tục chạy ngay.
Nếu bỏ xe, chuyến hàng sẽ bị chậm.
Nếu dừng lại quá lâu, nguy cơ bị đánh phá tiếp rất lớn.
Bác Dự cùng anh em quyết định vừa sửa chữa vừa tranh thủ chuyển hàng sang phương tiện khác.
Không ai ngồi yên.
Người sửa xe.
Người chuyển hàng.
Người cảnh giới.
Người tìm đường tránh.
Tất cả phối hợp với nhau trong bóng tối.
Một người lính trẻ mệt quá, ngồi xuống thở dốc.
Bác Dự đến bên cạnh, đưa cho anh ngụm nước:
“Cố lên cháu. Làm xong chuyến này rồi nghỉ.”
Người lính gật đầu.
“Vâng, anh.”
Chỉ một lúc sau, chiếc xe lại có thể hoạt động.
Đoàn vận chuyển tiếp tục lên đường.
Nhưng con đường phía trước vẫn đầy hiểm nguy.
Nhiều đoạn bị bom đánh sập.
Có đoạn cây rừng đổ ngang đường.
Các chiến sĩ phải xuống xe, dùng sức người mở đường.
Có những lúc tiếng máy bay lại vọng đến, tất cả phải nhanh chóng tìm chỗ trú.
Rồi khi tiếng bom ngớt, đoàn xe lại tiếp tục.
Cứ như vậy, chuyến hàng đi trong một đêm dài tưởng như không bao giờ kết thúc.
Đến gần sáng, đoàn xe cuối cùng cũng tới được điểm giao nhận.
Những người lính phía trước chạy ra.
Một chiến sĩ vừa nhận hàng vừa nói:
“Các anh đến được rồi!”
Bác Dự chỉ cười:
“Hàng còn nguyên là tốt rồi. Anh em kiểm tra nhận đủ nhé.”
Nhìn những kiện hàng được chuyển xuống, bác mới thực sự thở phào.
Cả đêm không ai ngủ.
Quần áo ướt sũng.
Người đầy bùn đất.
Mắt đỏ vì khói bom và thiếu ngủ.
Nhưng không ai than vãn.
Bởi họ biết chuyến hàng này đã đến đúng nơi cần đến.
Đêm hôm ấy, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, bác Dự ngồi tựa vào một gốc cây, lặng lẽ nhìn con đường phía sau.
Con đường vừa đi qua vẫn còn những hố bom đầy nước mưa.
Một người đồng đội ngồi xuống bên cạnh hỏi:
“Anh Dự, anh có sợ không?”
Bác im lặng một lúc rồi nói:
“Sợ chứ. Nhưng nếu ai cũng sợ mà không đi thì anh em phía trước lấy gì mà chiến đấu?”
Câu nói ấy rất giản dị.
Nhưng đó chính là suy nghĩ của biết bao người lính hậu cần trên tuyến đường Trường Sơn năm ấy.
Họ không trực tiếp xuất hiện ở những trận đánh lớn, nhưng từng chuyến xe, từng bao gạo, từng thùng hàng vượt qua bom đạn đều góp phần giữ vững sức chiến đấu của bộ đội.
Năm 1975, bác Lương Bá Dự xuất ngũ, trở về quê hương sau mười năm quân ngũ.
Chiến tranh kết thúc, đất nước bước vào hòa bình.
Nhưng những ký ức về những năm tháng ở Đoàn 559 vẫn còn nguyên trong tâm trí bác.
Bác nhớ những cung đường Trường Sơn quanh co.
Nhớ những đêm mưa rừng.
Nhớ tiếng máy bay giữa núi rừng.
Nhớ những người đồng đội đã cùng mình vượt qua những cung đường đầy bom đạn.
Và nhớ nhất là cảm giác khi một chuyến hàng đến được nơi cần đến.
Bác thường tâm sự:
“Ngày ấy, chúng tôi chỉ nghĩ mình là người lính thì phải làm tròn nhiệm vụ. Phía trước có người chiến đấu, phía sau phải có người lo cơm áo, đạn dược, phương tiện. Mỗi người một việc, nhưng đều vì một mục tiêu chung.”
Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa, những con đường năm xưa đã có nhiều đổi thay. Người lính Thượng sĩ Lương Bá Dự ngày ấy giờ đã già, mái tóc đã bạc.
Nhưng mỗi khi nhắc về Đoàn 559, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm tự hào.
Bởi trong cuộc chiến ấy, có những người lính cầm súng trực tiếp đối mặt với kẻ thù; cũng có những người lính hậu cần ngày đêm bám đường, bám xe, đưa từng chuyến hàng vượt qua mưa bom bão đạn.
Họ không chỉ vận chuyển hàng hóa. Họ vận chuyển niềm tin, sức mạnh và sự sống đến với những người đang chiến đấu ở phía trước.
Và với bác cựu chiến binh Lương Bá Dự, chuyến hàng trong đêm mưa năm ấy mãi là một ký ức không thể nào quên.
Bởi có những chiến công không được ghi bằng tiếng súng, mà được ghi bằng những bánh xe vượt qua hố bom, bằng những đôi chân lấm bùn và bằng sự kiên cường của những người lính thầm lặng trên tuyến đường Trường Sơn.



