MỘT CHUYẾN XE VƯỢT BOM ĐẠN TRÊN ĐƯỜNG MÒN HỒ CHÍ MINH
Câu chuyện tái hiện một chuyến xe vận tải quân sự tiêu biểu trên đường mòn Hồ Chí Minh, qua đó làm nổi bật tinh thần dũng cảm, ý chí thép và sự hi sinh thầm lặng của người lính lái xe Trường Sơn trong kháng chiến chống Mỹ.
Trong hàng nghìn chuyến xe từng lăn bánh trên đường mòn Hồ Chí Minh, có những chuyến đi mà ông Nguyễn Đức Tấng không bao giờ quên. Đó không phải vì phần thưởng hay thành tích đặc biệt, mà bởi chuyến xe ấy đã đưa ông đi rất gần ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Ông kể rằng, đường mòn Hồ Chí Minh không giống bất kỳ con đường nào của thời bình. Đó là mạng lưới những lối mòn xuyên rừng, bám núi, vượt suối, kéo dài hàng nghìn kilômét, nối liền hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam, qua cả đất Lào và Cam-pu-chia. Mỗi chuyến xe lăn bánh là một lần đối mặt với bom đạn, với máy bay địch, với thiên nhiên khắc nghiệt và cả sự kiệt sức của con người.
Chuyến xe mà ông nhớ nhất diễn ra vào một đêm cuối năm 1972. Khi ấy, ông nhận nhiệm vụ chở đạn từ kho hậu cần vượt đường 7 sang Lào, rồi vòng về Việt Nam qua khu vực Quảng Trị – Thừa Thiên Huế. Đó là giai đoạn địch tăng cường đánh phá ác liệt, ngày đêm rải bom nhằm cắt đứt tuyến vận tải chiến lược.
Trước giờ xuất phát, ông cùng đồng đội kiểm tra xe rất kỹ. Xe phải chạy trong điều kiện tắt đèn hoàn toàn, chỉ dựa vào kinh nghiệm, vào trí nhớ địa hình và ánh sáng mờ mờ của bầu trời đêm. Mỗi người lính lái xe đều hiểu rõ: chỉ cần một sơ suất nhỏ, không chỉ bản thân họ mà cả chuyến hàng, cả nhiệm vụ đều có thể bị hủy hoại.
Xe bắt đầu lăn bánh khi rừng núi chìm trong bóng tối. Con đường gồ ghề, lắm ổ gà, lầy lội vì mưa rừng. Có đoạn xe trượt bánh, nghiêng hẳn sang một bên, ông phải nín thở, ghì chặt vô lăng, điều chỉnh từng chút một để xe không lao xuống vực sâu.
Khoảng nửa đêm, tiếng máy bay địch bất ngờ gầm rú trên đầu. Ông kể, khoảnh khắc ấy tim như thắt lại. Chỉ trong vài giây, bom bắt đầu trút xuống. Đất đá rung chuyển, cây rừng gãy đổ, khói bụi mù mịt. Ông tắt máy, nhảy khỏi cabin, tìm chỗ ẩn nấp bên taluy đường. Tiếng bom nổ dồn dập như xé toạc màn đêm.
Khi loạt bom đầu tiên qua đi, ông cùng đồng đội lập tức quay lại xe. Không ai bảo ai, tất cả đều hiểu rằng phải tranh thủ từng phút, từng giây. Nếu chậm trễ, máy bay có thể quay lại bất cứ lúc nào. Con đường phía trước bị bom đánh sập, hố bom chằng chịt. Họ phải chờ dân công hỏa tuyến đến lấp đường, đắp đường tạm để xe tiếp tục đi.
Có lúc, xe phải đứng yên hàng giờ giữa rừng sâu, xung quanh chỉ có tiếng côn trùng và mùi thuốc súng còn nồng nặc. Ông nhớ rõ cảm giác đói, rét, mệt mỏi dồn lại, nhưng không ai than vãn. Mỗi người lính đều hiểu rằng, phía trước là chiến trường, là đồng đội đang chờ đạn để chiến đấu.
Khi chuyến xe hoàn thành nhiệm vụ, đưa hàng đến nơi an toàn, ông mới thở phào nhẹ nhõm. Nhìn lại chiếc xe lấm lem bùn đất, thân xe còn vết bom bi sượt qua, ông thấy rõ hơn giá trị của từng chuyến đi. Đó không chỉ là một chuyến vận tải, mà là một phần của cuộc chiến sinh tử vì độc lập dân tộc.
Nhiều năm sau, mỗi khi nhớ lại chuyến xe ấy, ông vẫn rùng mình. Nhưng trong giọng kể của ông không có sự hối tiếc. Chỉ có niềm tự hào thầm lặng vì đã góp một phần nhỏ bé vào con đường giải phóng đất nước.


