MỘT CON ĐƯỜNG TRONG RỪNG SÂU
Có những con đường không tên trong rừng sâu đã in dấu bước chân người lính, dẫn họ qua chiến tranh và về với hòa bình.
Trong chiến tranh, không phải con đường nào cũng có tên trên bản đồ. Với ông Lê Văn Chắt, những con đường trong rừng sâu là ký ức không thể phai mờ – nơi ông đã đi qua bằng cả ý chí và lòng tin.
Con đường ấy chỉ là một lối mòn nhỏ, do chính người lính tạo ra qua từng lần hành quân. Nó ngoằn ngoèo, lúc ẩn lúc hiện giữa cây cối rậm rạp. Ban ngày khó thấy, ban đêm càng khó đi, nhưng đó là con đường sống còn để chuyển lệnh, chuyển người.
Ông nhớ những lần đi trên con đường ấy trong mưa, đất trơn trượt, cây cối quật vào người. Mỗi bước đi đều phải dò dẫm cẩn thận. Chỉ cần lạc đường, không chỉ bản thân ông gặp nguy hiểm, mà cả nhiệm vụ có thể thất bại.
Có những đoạn đường tưởng chừng không thể đi tiếp. Nhưng ông và đồng đội vẫn phải tiến lên, bởi phía trước là đơn vị đang chờ mệnh lệnh, là cả một chiến dịch đang vận hành.
Con đường trong rừng sâu ấy đã chứng kiến bao lần vượt qua sinh tử. Có lúc ông đi qua con đường đó một mình, trong im lặng tuyệt đối. Có lúc đi cùng đồng đội, không ai nói với ai câu nào, chỉ có ánh mắt trao nhau sự tin tưởng.
Sau chiến tranh, con đường ấy có thể đã bị rừng che phủ, biến mất theo thời gian. Nhưng trong ký ức ông, nó vẫn còn đó, rõ ràng từng khúc quanh, từng gốc cây.
Con đường ấy không chỉ dẫn ông qua chiến tranh, mà còn dẫn ông về với hòa bình. Và với ông, đó là con đường của tuổi trẻ, của lý tưởng, của một thời không thể nào quên.



