Một con người – một huyền thoại: Nguyễn Văn Kiểm
Một con người – một huyền thoại: Nguyễn Văn Kiểm
Hôm nay, lớp chúng em có một tiết học lịch sử rất đặc biệt ngoài trang sách. Chúng em được đến thăm khu di tích Cầu Kinh và gặp gỡ bác Nguyễn Văn Kiểm – một người lính già đã dành cả tuổi thanh xuân để bảo vệ quê hương. Nhìn bác cười hiền hậu dưới mái hiên khu di tích, em thấy bác vừa gần gũi như người ông ở nhà, lại vừa oai phong như một vị anh hùng trong truyện cổ tích.
Bác Kiểm sinh năm 1946, quê ở xã Phước Lại, huyện Cần Giuộc. Bác kể rằng, ngày xưa khi bác bằng tuổi các anh chị lớn, bác đã đi bộ đội, là chiến sĩ của Đại đội 316, thuộc Tiểu đoàn 5 Nhà Bè. Năm 1967, tại chính khu vực Cầu Kinh này, bác và các đồng đội đã trải qua 45 ngày đêm chiến đấu vô cùng gian khổ. Dù quân địch đông và mạnh, có nhiều tàu chiến và máy bay, nhưng các chú bộ đội vẫn dũng cảm bám trụ để đánh đuổi giặc. Nghe bác kể về những trận đánh chìm tàu địch, chúng em cứ trầm trồ mãi không thôi vì sự mưu trí và dũng cảm của các cha anh ngày trước.
Nhưng câu chuyện khiến cả lớp em im lặng và xúc động nhất là khi bác nhắc về những mất mát. Năm 1970, bác đã vĩnh viễn mất đi cánh tay phải của mình do trúng đạn của kẻ thù. Trước đó, bác cũng từng bị thương nặng ở tay trái khi cố gắng cõng người đồng đội Tám Nghĩa ra khỏi làn mưa bom bão đạn. Chiến tranh đã qua đi, bác trở về với cơ thể không còn lành lặn, nhưng tinh thần của người chiến sĩ thì vẫn luôn mạnh mẽ. Bác bảo: "Cánh tay bác mất đi nhưng hòa bình đã về, thế là bác vui lắm rồi".
Từ khi khu di tích được khánh thành vào năm 2013, bác Kiểm đã tình nguyện làm người chăm sóc nơi này. Dù chỉ còn một cánh tay, bác vẫn đều đặn mỗi ngày đến quét dọn, lau chùi bia đá và thắp nhang cho các liệt sĩ. Bác nâng niu từng gốc cây, ngọn cỏ như đang chăm sóc cho chính những người đồng đội đã nằm lại. Bác tâm sự rằng mình làm việc này bằng cái tình, cái nghĩa, để thế hệ trẻ sau này luôn nhớ về cội nguồn dân tộc. Ánh mắt bác rưng rưng khi nhìn vào danh sách các liệt sĩ, khiến chúng em hiểu rằng hòa bình hôm nay quý giá biết bao nhiêu.
Buổi gặp gỡ đã cho em một bài học vô cùng quý giá. Bác Nguyễn Văn Kiểm không chỉ dạy em về lịch sử hào hùng của quê hương Cần Giuộc, mà bác còn dạy em về ý chí kiên cường và lòng biết ơn. Dù chỉ còn một cánh tay, bác vẫn làm được những việc phi thường và sống một cuộc đời thật ý nghĩa.
Em thầm hứa với lòng mình sẽ chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức để sau này trở thành người có ích, góp phần xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu đẹp như mong muốn của bác. Hình ảnh người lính già với nụ cười ấm áp bên dòng Cầu Kinh sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm và soi sáng tâm hồn em.



