Một cú ngoặt đổi cả cục diện
Buổi chiều hôm ấy, biên đội MiG-17 đang hoạt động trên bầu trời miền Bắc. Nguyễn Văn Bảy cùng đồng đội tiếp cận một tốp máy bay đối phương. Qua vô tuyến, những câu lệnh ngắn liên tục vang lên. “Giữ đội hình!” “Chú ý phía trước!” Rồi đối phương bất ngờ đổi hướng. Một chiếc máy bay lao về phía biên đội. Tình thế trở nên căng thẳng. Nguyễn Văn Bảy quan sát rất nhanh. Nếu tiếp tục giữ hướng bay cũ, chiếc MiG của ông có thể rơi vào vị trí bất lợi. Ông quyết định chuyển hướng. Chiếc MiG-17 nghiêng mạnh. Chỉ một cú ngoặt.
Buổi chiều hôm ấy, biên đội MiG-17 đang hoạt động trên bầu trời miền Bắc.
Nguyễn Văn Bảy cùng đồng đội tiếp cận một tốp máy bay đối phương. Qua vô tuyến, những câu lệnh ngắn liên tục vang lên.
“Giữ đội hình!”
“Chú ý phía trước!”
Rồi đối phương bất ngờ đổi hướng.
Một chiếc máy bay lao về phía biên đội.
Tình thế trở nên căng thẳng.
Nguyễn Văn Bảy quan sát rất nhanh. Nếu tiếp tục giữ hướng bay cũ, chiếc MiG của ông có thể rơi vào vị trí bất lợi.
Ông quyết định chuyển hướng.
Chiếc MiG-17 nghiêng mạnh.
Chỉ một cú ngoặt.
Nhưng cú ngoặt ấy khiến khoảng cách giữa hai máy bay thay đổi hoàn toàn.
Đối phương đang tưởng mình chiếm ưu thế bỗng phải điều chỉnh hướng.
Nguyễn Văn Bảy không vội tiếp cận. Ông giữ khoảng cách, quan sát chuyển động của đối phương và chờ đồng đội phối hợp.
Tôi được một cựu phi công kể rằng những người có kinh nghiệm thường không cố giành lợi thế bằng mọi giá. Họ tìm cách tạo ra một tình huống mà cả biên đội có thể kiểm soát.
Một chiếc MiG khác xuất hiện ở vị trí thuận lợi.
Thế trận lập tức thay đổi.
Chiếc máy bay đối phương buộc phải chuyển hướng.
Những chiếc MiG-17 nhanh chóng tổ chức lại đội hình.
Một phút trước, họ đang bị đối phương gây sức ép.
Một phút sau, họ đã giành lại thế chủ động.
Người đồng đội gọi qua vô tuyến:
“Đẹp lắm!”
Nguyễn Văn Bảy chỉ đáp:
“Giữ đội hình.”
Không ai có thời gian ăn mừng.
Trận đánh vẫn đang diễn ra.
Nhưng cú chuyển hướng vừa rồi đã tạo ra khác biệt.
Tôi được nghe kể rằng sau khi trở về sân bay, một người thợ máy hỏi:
“Anh chỉ ngoặt một cái mà tình thế thay đổi nhanh vậy sao?”
Nguyễn Văn Bảy cười:
“Trên trời, một giây cũng dài lắm.”
Câu nói ấy khiến tôi nhớ mãi.
Bởi trong cuộc sống bình thường, một giây gần như không đáng kể.
Nhưng trên bầu trời chiến đấu, một giây có thể quyết định vị trí của cả một chiếc máy bay.
Một cú ngoặt có thể tránh được nguy hiểm.
Một cú ngoặt khác có thể đưa đồng đội vào vị trí thuận lợi.
Và một quyết định đúng lúc có thể thay đổi cả cục diện.
Điều đáng nhớ hơn cả là Nguyễn Văn Bảy không xem đó là một hành động phi thường.
Ông coi đó là kết quả của luyện tập, kinh nghiệm và sự phối hợp giữa những người trong biên đội.
Tôi từng nghe một cựu phi công nói:
“Không chiến không cho phép mình chậm một nhịp. Nhưng cũng không được nóng vội. Phải biết lúc nào tiến, lúc nào tránh, lúc nào đổi hướng.”
Có lẽ đó chính là bài học lớn nhất từ câu chuyện này.
Trên bầu trời, cục diện có thể thay đổi chỉ sau một cú ngoặt. Nhưng phía sau cú ngoặt tưởng như rất nhỏ ấy là sự bình tĩnh, khả năng phán đoán và niềm tin tuyệt đối vào đồng đội.
Và đó cũng là điều giúp những người phi công trẻ ngày ấy giữ vững bầu trời quê hương trong những năm tháng khốc liệt của chiến tranh.



