Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

MỘT CUỘC ĐẤU TRANH Ở NHÀ LAO TAM HIỆP

MỘT CUỘC ĐẤU TRANH Ở NHÀ LAO TAM HIỆP

Lai Châu12/02/2026VŨ NAM BÌNH3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện này xảy ra khi phái đoàn quân sự của Chính phủ Cách Mạng lâm thời Cộng hoà miền Nam Việt Nam chúng tôi đang công tác ở trong trại Đa-vít giữa thành phố Sài Gòn.

Lúc 22 giờ ngày 11/2/1973, Trần Vĩnh Đắt, đại tá Trưởng tiểu ban trao trả của ngụy Sài Gòn gọi điện cho đồng chí Lê Trực, Trưởng tiểu ban trao trả của Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hoà miền Nam Việt Nam, báo một tin đặc biệt. Trấn Vĩnh Đắt nói: “Toàn bộ tù binh bên phía quý vị không chịu đi trao trả nên ngày mai không thể trao trả số người đó như đã thỏa thuận của các trưởng phái đoàn trong Ban Liên hiệp quân sự bốn bên”.


Đồng chí Lê Trực hỏi lý do tại sao mà số người này không chịu đi trao trả, hiện đang ở trại giam nào? Trần Vinh Đắt trả lời rằng: "Chúng tôi chí được giám đốc trại giam Tam Hiệp ở Biên Hoà báo cáo như vậy, chúng tôi không hiểu tại sao? Chỉ biết rằng họ đòi được gặp đại diện của Chính phủ cách mạng lâm thời".


Theo thỏa thuận của bốn trưởng phái đoàn trong ban Liên hiệp quân sự bốn bên thì 8 giờ sáng ngày mai 12/2/1973, cuộc trao trả đầu tiên được tiến hành. Ta trao trả một bộ phận tù binh Mỹ ở sân bay Gia Lâm, một bộ phận ở sân bay Lộc Ninh; họ phải trao trả người của ta tại sân bay Lộc Ninh và ở một địa điểm tại Quảng Trị.


Ban lãnh đạo của hai phái đoàn Chính phủ cách mạng Lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam và Việt Nam Dân chủ cộng hòa liền triệu tập một cuộc họp. Mọi người tham gia thảo luận sôi nổi về sự kiện này. Cuối cùng, anh Trần Văn Trà kết luận hai khả năng: Một là địch phá hoại và hai là anh em ta không tin có việc trao trả nên đòi gặp cho được phái đoàn ta.


Chúng ta cử một đoàn sĩ quan đến trực tiếp xem xét tại chỗ để căn cứ vào thực tiễn mà xử lý. Yêu cầu số một là phải làm cho cuộc trao trả được tiến hành theo đúng tiến trình mà các trưởng đoàn đã thoả thuận. Bất kỳ trường hợp nào cũng không được trì hoãn việc trao trả. Đồng thời với việc cử phái đoàn đến trại giam Tam Hiệp, sáng mai tôi sẽ triệu tập Hội nghị các trưởng đoàn để giải quyết vấn đề này.


Tôi được cử làm trưởng đoàn, đồng chí Nguyễn Văn Bôn làm phó đoàn. Bên đoàn Việt Nam Dân chủ Cộng hoà là anh Hoàng Thương và anh Lục. Cùng đi với đoàn có một số phóng viên báo chí, quay phim, chụp ảnh và một vài cán bộ khoẻ mạnh, chắc chắn, bình tĩnh, vững vàng đi để hỗ trợ đoàn. Báo ngay cho phái đoàn Mỹ và phái đoàn ngụy cử người cùng đi theo đến đón đoàn đi vào 6 giờ sáng đưa lên Biên Hòa. Chúng tôi mang theo một ít thuốc lá Thăng Long, Điện Biên, một số gói chè miền Bắc để có dịp thuận lợi thì tặng anh em ta ở trại giam.


Chỉ còn hai giờ nữa là ôtô của đoàn Mỹ-ngụy đón chúng tôi lên Biên Hoà. Với cương vị là trưởng đoàn, tôi nằm nghĩ miên man về cuộc xử trí ngày mai. Tôi thấy vẫn chưa có một cái gì là cái bửu bối chắc chắn nhất cho mình, tức là một "cái gậy" gì đây, một nội dung gì mà từ đây mình có thể đối phó được với sự xảo quyệt của kẻ thù. Tôi suy nghĩ đến việc có nên báo cáo với ngoài Trung Ương, đề nghị hoãn trao trả cả số tù binh Mỹ ở ngoài Bắc và số ở Lộc Ninh để bắt chúng phải trả người của ta thì ta mới trả hay không?... Đây là một vấn đề lớn liên quan đến nhiều mặt của cuộc đấu tranh.


Xem đồng hồ đã 4 rưỡi sáng, tôi mạnh dạn lên phòng anh Trà. Anh cũng chưa ngủ và anh Lê Quang Hòa cũng đang có mặt. Tôi liền báo cáo ý kiến của mình. Các anh cho gọi thêm mấy anh có liên quan đến để bàn được chặt chẽ hơn. Sự phân tích của các anh rất nhiều điều sâu sắc. Cuối cùng, anh Trà kết luận là chúng ta đã báo cáo ra Trung ương cách đây trên một giờ sau cuộc họp. Bây giờ điện ra báo cáo là việc trao trả ở Hà Nội như thế nào do Trung ương quyết định nhưng riêng bọn tù binh Mỹ trao trả ở Lộc Ninh vào 9 giờ sáng nay xin được hoãn đến khi nào có chuyến máy bay đầu tiên chở trao trả người bị bắt của ta hạ cánh xuống sân bay Lộc Ninh, lúc ấy mới bắt đầu làm thủ tục trao trả quân nhân Mỹ bị bắt... Nhận được ý kiến kết luận của anh Trà, tôi yên tâm đi vào cuộc đấu tranh.


Vì lý do gì không rõ, bọn sĩ quan của Mỹ-ngụy trên 9 giờ mới đến đón đoàn chúng tôi lên Tam Hiệp. Đinh Công Chất, thiếu tá sĩ quan an ninh quân đội ngụy và một trung tá Mỹ dẫn chúng tôi đi. Ngó ra ngoài nhìn quang cảnh từ Sài Gòn đi Biên Hoà nhưng không đem lại cho tôi một cảm giác gì cả vì trong đầu óc tôi đang suy nghĩ, sắp xếp những nội dung phương pháp xử trí khi đến nhà lao Tam Hiệp. "Chúng ta sắp đến trại giam Tam Hiệp rồi", - thiếu tá Chất nói với tôi như vậy.


Nhìn ra ngoài thấy quân cảnh ngụy rất nhiều, súng lăm lăm trong tay, cứ mười lăm đến hai mươi mét có một tên, tên nào ngó bộ cũng hung dữ.

Tôi hỏi thiếu tá Chất: "Họ làm cái gì đấy?".

Thiếu tá Chất trả lời là hình như họ bảo vệ cho cuộc trao trả hôm nay đấy! Tôi mỉm cười, thốt lên: Họ bảo vệ ai đấy nhỉ?

Vào đến cống trại giam, có khoảng một đại đội quân cảnh súng trong tav hình như là họ đang phải làm một chuyện gì nguy hiểm lắm?

Xuống xe Chất dẫn chúng tôi vào một hội trường lớn. Có mấy sĩ quan ngụy ra đón. Đinh Công Chất giới thiệu chúng tôi với một trung tá ngụy, ngực gắn chữ Phong và nói đây là giám đốc trại giam Biên Hòa.


Tên Phong nói một câu bâng quơ là các ông đến xem số người của các ông không chịu đi trao trả. Tôi không trả lời gì với câu nói đó. Qua cách nói của tên Phong, tôi đánh giá đây là loại người không có văn hóa.


Tôi hỏi một câu: ở đây ai là người có trách nhiệm nói chuyện với phái đoàn của chúng tôi? Người đó phải nói với chúng tôi cho đúng đắn rõ ràng và chính xác. Nhìn tên Phong, thấy sắc mặt có biến đổi. Tôi nói tiếp: Hôm nay là ngày các bên tiến hành trao trả người bị bắt chuyến đầu tiên. Nếu ở đây mà trở ngại việc trao trả người của chúng tôi thì sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ cuộc trao trả ngày hôm nav. Chúng tôi đến đây gặp tất cả những ngươi bị bắt của chúng tôi để hiểu rõ tại sao anh em chúng tôi theo như các ông báo cáo là không chịu đi trao trả, không chịu về với Chính phủ cách mạng lâm thời.


Đinh Công Chát nói với Phong là sẵn sàng trả lời những câu hỏi của Trung tá Vũ Bình để giải quyết sự việc được nhanh chóng. Tên sĩ quan Mỹ cũng đến thì thầm với Phong.

Tôi hỏi: Tất cả số anh em của chúng tôi bị giam ở nhà lao này đã được phổ biến nghị định thư trao trả chưa? Và đã phổ biến việc trao trả cho anh em được trao trả ngày hôm nay như thế nào?

Tên Phong lúng túng và trả lời rằng: Tối hôm qua chúng tôi đã cho cán bộ tâm lý chiến xuống phổ biến về trao trả cho anh em rồi nhưng họ nhất định từ chối không đi trao trả! Họ đòi gặp các ông, tôi cũng không biết họ đòi gặp các ông đẽ làm gì?

Thế là dấu hiệu đầu tiên đã hé ra. Tôi nắm lấy và đánh một cú phủ đầu. Tôi nói to để cho tất cả số sĩ quan ngụy đang ngồi ở đó cũng nghe được.

Hôm qua, tức là ngày 11/2/1973, các ông mới nói đến vấn đề trao trả với anh em chúng tôi ở nhà lao này. Các ông có biết không: Điều 13 của Nghị định thư về việc trao trả nêu rõ rằng: "Trong vòng 5 ngày sau khi ký Nghị định thư này, các bên sẽ công bố và thông báo toàn văn Nghị định thư đến tất cả những người bị bắt nói trong Nghị đinh thư này mà bên mình đang giam giữ! Ngày 27/1/1973, Nghị định thư đã được ký, nay là 12/2/1973, tức là 16 ngày sau khi ký mà các ông không phổ biến Nghị định thư trao trả. Đây là một sự vi phạm Hiệp định Paris về Việt Nam. Tôi, thay mặt phái đoàn Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hoa miền Nam Việt Nam cùng với phái đoàn của Chính phủ Việt Nam dân chủ cộng hòa nghiêm khắc lên án và cảnh cáo Ban giám đốc trại giam Tam Hiệp - Biên Hoà đã vi phạm điều 13 của Nghị định thư trao trả.


Bọn sĩ quan ngụy ở xung quanh đó im phăng phắc. Chúng chăm chăm nhìn vào tôi. Tên Phong không nói lại một câu nào nữa.

Tôi nêu tiếp, chúng tôi yêu cầu được gặp tất cả anh em chúng tôi mà các ông trao trả trong đợt này. Chúng tôi cần gặp tất cả và ở ngay tại đây. Chúng tôi sẽ phổ biến cho anh em biết Nghị định thư trao trả và nói rõ về đợt trao trả này. Chỉ có làm như thế thì anh em chúng tôi mới thông suốt và lúc đó chắc là họ mới nhận đi trao trả.


Bọn sĩ quan ngụy nhìn nhau, chúng nhìn tên trung tá Mỹ và tên thiếu tá Định Công Chất. Hình như chúng sửng sốt trước vấn đề chúng ta đưa ra nhất là việc ta yêu cầu gặp toàn bộ anh em của ta tại đây.


Tên trung tá Phong, giám đốc nhà lao Tam Hiệp hạ giọng với thái độ khẩn cầu nói: Xin trung tá và các vị cho phép chúng tôi được đưa những anh em đại diện của từng khu vực đến gặp các vị. Phong nói thêm là nếu tất cả anh em lên đây sẽ không thể được an toàn. Anh Tư Bốn nói: Không bảo đảm an toàn cho ai? - Và tại sao lại không đảm bảo an toàn?


Tên Phong tỏ vẻ nhăn nhó nói là: Anh em bên quý vị dữ lắm, nếu toàn bộ số người đó đến đây thì chính là không an toàn cho chúng tôi. Anh Tư Bốn lại nói: Các ông ở đay có biết bao quân cảnh với súng ống thế kia ma sợ anh em của chúng tôi à!


Tên giám đốc trại giam năn nỉ rằng: Anh em bên phía quý vị họ căm thù chung tôi lắm, số quân cảnh ở đây vẫn không bảo đảm, họ có thể nhảy vào cướp súng mà bắn chúng tôi. Xin các vị thông cảm cho chúng tôi.


Trao đối với anh Tư Bốn, anh Hoàng Thương, anh Lục xong; tôi hỏi: Những ngườì mà các ông gọi là đại diện của từng khu vực là người của các ông cử ra hay là người do anh em chúng tôi cử ra. Tên Phong trả lời ngay: Thưa đúng là người của anh em cử ra chứ không phải chúng tôi cử.

Chưa thể tin các ông được. Tôi nói vậy và nêu ra hai vấn đề sau đây:

Nếu tôi phát hiện một dấu hiệu nào dù là nhỏ nhất không phải là người của anh em chúng tôi cử ra thì tôi sẽ huỷ bỏ cuộc gặp, lúc đó các ông phải để chúng tôi gặp tất cả anh em. Nếu không gặp được tất cả anh em, tức là không có việc trao trả người của chúng tôi hôm nay. Và như vậy, cũng sẽ không có việc trao trả quân nhân Mỹ ở Lộc Ninh hôm nay.

Nhìn sang phía sĩ quan Mỹ và sĩ quan ngụy trong đoàn trao trả, tôi hỏi các ông có đồng ý với ý kiến của chúng tôi không?

Họ không dám trả lời mà nhìn vào Phong, giám đốc trại giam. Phong nói rằng. Nếu không đúng người do anh em cử ra, chúng tôi sẽ thực hiện theo ý kiến của các vị…

Chúng tôi chờ anh em ta tới... Nhìn từ xa xa, thấy anh em ta thân hình gày còm, đi chậm chạp, có người đi khập khiễng. Chúng tôi quan sát rất kỹ anh em ta để tìm ra một điều gì là người của ta hay của địch. Khi anh em gàn tới, anh Tư Bốn, anh Hoàng Thương và vài đồng chí khác ra đón anh em. Không thấy ai mỉm cười, có đồng chí đưa tay ra nhưng anh em không bắt tay. Qua ánh mắt và nét mặt đã thấy toát lên là những con người kiên cường mãnh liệt.


Tôi rất xúc động, suy nghĩ ngay đây là người của ta, đồng thời cũng thấy là anh em con ấp ủ một điều gì đó đang chờ cơ hội để bộc lộ. Cũng có thể là chưa tin hẳn chúng tôi là phái đoàn thật của Chính phủ Cách mạng lâm thời cộng hòa miền Nam Việt Nam và Việt Nam Dân chủ cộng hòa.


Sau khi giới thiệu vài nét tóm tắt về đoàn của chúng tôi, tôi đi thẳng vào một câu hỏi đã được tính toán kỹ. Tôi nói: Tôi hỏi các đồng chí một câu thôi, nếu có, các đồng chí nói là có, nếu không, nói là không, không cần nói thêm một ý nào nữa. Mười hai anh em nhìn thẳng vào tôi, tôi hỏi: "Các đồng chi đã được phổ biến Nghị định thư trao trả chưa?" Vừa dứt lời, tất cả mười hai đồng chí đồng thanh nói: Không có! Một đồng chí giơ tay lên và nói xin có ý kiến. Khẳng định là người của ta rồi, tôi mời đồng chí đó nói. Đồng chí nói rằng: Khoảng vài tuần nay, chúng tôi có nghe một số sĩ quan ở trại giam này nói chuyện với nhau về Hiệp định Pari gì đó. Hoàn toàn không có ai phổ biến cho chúng tôi về trao trả, về Hiệp định. Chúng tôi yêu cầu phái đoàn phổ biến cho chúng tôi biết về Hiệp định Pari.


Thế đã rõ, đây chính là các đồng chí của ta, những đồng chí kiên cường, bất khuất.

Tôi nói ngay với mười hai đồng chí hai điều:

Điều thứ nhất là hôm qua ban giám đốc trại giam này báo cáo lên các phái đoàn liên hiệp quân sự rằng anh em không chịu đi trao trả, không chịu về với Cách mạng. Trung tướng Trần Văn Trà, thiếu tướng Lê Quang Hoà và các sĩ quan hai phái đoàn chúng tôi không tin điều đó. Nay xuống đây tôi hỏi giám đõc trại giam thì được trả lời là tôi hôm qua mới cho cán bộ tâm lý chiến xuống nói về trao trả. Như vậy ban giám đốc trại giam này đã vi phạm Hiệp định Pari. Từ khi ký Nghị định thư đến nay là đã qua 16 ngày mà họ không phổ biến Nghị định thư trao trả đến các đồng chí. Tôi đã thay mặt hai phái đoàn của ta trong ban liên hiệp quân sự bôn bên lên án và cảnh cáo ban giảm đốc nhà lao này về việc vi phạm đó.


Điều thứ hai, là tôi rất xúc động và rất thông cảm với các đồng chí. Chính các đồng chí không tin về cuộc trao trả này nên mới đòi được gặp các phái đoàn của ta. Không tin có việc trao trả không phải lỗi của các đồng chí, mà đây là một sự cảnh giác cần thiết. Chính do kẻ thù của chúng ta đã từng lừa dối các đồng chí. Có trường hợp họ nói cho người này người kia chuyển trại nhưng là mang đi thủ tiêu. Các đồng chí đã rất vững vàng và tỉnh táo. Chúng tôi hoan nghênh các đồng chí. Nói đến đây tôi thấy nét mặt của anh em phấn khởi hẳn lên, các đồng chí trong phái đoàn của chúng tôi cũng rất vui. Thuốc lá Thăng Long, Điện Biên và chè Ba Đình được anh Hoàng Thương, anh Tư Bốn đưa tặng các đồng chí. Đây là món quà của miền Bắc, của cả nước tặng các đồng chí. Các phóng viên quay phim, chụp ảnh, báo chí hoạt động chụp, quay ghi hình liên tục...

Đến đây tôi thấy phải bắt đầu làm một việc quan trọng, đó là phổ biến Nghị định thư trao trả cho 12 đồng chí. Tôi ngoảnh lại nói với các sĩ quan Mỹ ngụy rằng: Các ông không phổ biến Nghị định thư cho các anh em của chúng tôi, nay các anh em chúng tôi ở đây yêu cầu nên chúng tôi phải phổ biến tại đây cho anh em chúng tôi. Nếu những người này thông suốt mang theo những Nghị định thư về báo lại với anh em ở trại thì mọi người mới đi trao trả.


Tên giám đốc trại giam không muốn tôi phổ biến tại đây trước mấy chục sĩ quan ngụy và hàng trăm lính quân cảnh. Chúng chỉ muốn anh em về nói lại như tôi đã nói là đủ. Nhưng không dừng lại ở đây được, tôi nghĩ bụng, ta phải tấn công tiếp. Tôi cầm quyển Nghị đinh thư và dõng dạc đọc, dừng lại từng chỗ cần thiết nói rõ thêm. Bọn sĩ quan Mỹ ngụy, rất sốt ruột nhưng chúng phải ngồi im để nghe. Hàng trăm lính quân cánh lúc nay ngồi cả xuống, lắng nghe gần như không nhúc nhích.


Trong Nghị định thư tôi nhấn mạnh phải trao trả hết những người bị bắt, không được từ chối, không được trì hoãn với bất cứ lý do gì. Đặc biệt làm nổi bật về những người bị bắt phải được đối xử nhân đạo. Họ được bảo vệ chống lại mọi hoạt động bạo lực xúc phạm đến tính mệnh và thân thể, nhất là việc giết hại họ bằng mọi hình thức, việc làm cho họ bị tàn phế, việc tra tấn nhục hình và mọi hành động xúc phạm đến nhân cách phẩm giá con người. Họ phải được ăn, mặc, ở đầy đủ và được chăm sóc về y tế theo nhu cầu của tình hình sức khoẻ.


Cả 12 đồng chí nhìn tôi, nhìn mọi người trong 2 phái đoàn ta với tình đồng chí rất thân thương. Dõi theo nội dung trình bày của tôi, các đồng chí phấn khởi khi thấy ta thắng lớn, địch thua to, và phải trao trả hết những người bị bắt. Nhưng khi tôi nói đến các bên phải đối xử nhân đạo với người bị bắt thì các đống chí biểu hiện sự phẫn uất căm thù đối với kẻ địch.


Như dồn nén bấy lâu nay, tôi vừa dứt lời và phát Nghị định thư trao trả cho anh em thì hàng chục cánh tay dơ lên đòi phát biểu ý kiến. Gần như đồng chí nào cũng phát biểu, các đồng chí vạch mặt kẻ thù, lên án kẻ thù một cách rất sâu sắc, với một thái độ rất căm phẫn, đồng thời đề nghị một số ý kiến, có thể nói là làm cho kẻ thù phải hoảng sợ, phải nhục nhã; có tên không dám ngẩng mặt lên.


Đại ý một số câu các đồng chí nói với bọn giám trại như sau:

- Chúng tôi không đi trao trả hôm nay mà đòi găp được phái đoàn của chúng tôi là vì chúng tôi không tin các ông. Các ông lừa dối chúng tôi nhiều lắm rồi nê hoàn toàn không tin được.

- Chúng tôi đồng ý đi trao trả, càng nhanh càng tốt, nhưng phải trả gọn từng trại, không được chọn nhặt lẻ tẻ; những người ốm nặng phải được trả trước.

- Từ trong trại ra đến xe ô tô, chúng tôi không cần các ông cáng hoặc dìu anh em chúng tôi. Việc đó chúng tôi tự làm. Ai còn hai chân giúp người một chân, ai còn hai tay giúp người một tay, ai còn cả hai chân hai tay thì khiêng cõng người ốm. Cả thời gian giam giữ các ông hành hạ chúng tôi, bây giờ làm ra vẻ ta nhân đạo lắm!

- Những quần áo mới mà các ông phát, chúng tôi không thèm nhận, ăn mặc rách rưới, hôi hám, bẩn thiu suốt cả quá trình chúng tôi bị giam; nay khoác áo mới cho chúng tôi để biểu thị là mình tốt... Thôi, hãy bỏ cái kiểu ấy đi.

- Chúng tôi yêu cầu những xe ô tô đưa chúng tôi ra sân bay không được cắm cờ "ba que" hoặc có sơn chữ ba que.

Bọn sỹ quan ngụy ngồi tím mặt, mót số tên nhìn trừng trừng vào anh em ta, nhưng một số tên mặt cúi gầm.

Tôi quay lại nói với bọn sĩ quan ngụy rằng: Các vị có ý kiến gì về những đề nghị của các đồng chí chúng tôi không?

Tên Phong nói xin chấp nhận những ý kiến đó. Những lá cờ cắm từ trước, nếu các ông không muốn thì chúng tôi cất đi.

Đinh Công Chất có ý kiến là: Nếu các vị không nhận quần áo thì thôi, nhưng tôi đề nghị với Trung tá Vũ Bình là bên phía Trung tá cũng đừng phát quần áo mới cho người bị bắt của chúng tôi.

Tôi liền trả lời Đinh Công Chất rằng: Việc không nhận quần áo mới, không đi xe ôtô có cờ "ba sọc", không yêu cầu cáng hoặc dìu các người bị thương, ốm là do chính những người bị các ông giam giữ và đối xử với họ nên họ đề nghị như vậy. Còn số tù binh mà chúng tôi bắt giam giữ, tôi tin chắc rằng họ sẽ phấn khởi nhận những bộ quần áo của cách mạng để làm kỷ niệm. Tại sao ông Chất lại thay họ để đề đạt ý kiến đó?


Lại một đồng chí nữa đứng lên dõng dạc nói to: Tôi xin đươc nói thẳng với các vị phụ trách trại giam nay rằng: Các vị đừng có gài những tên phản động trà trộn trong số trao trả về vung giải phóng của chúng tôi. Các vị cố tình gài thì chúng tôi sẽ xứ trí ngay trước khi xuống đất vùng giải phóng của cách mạng.


Tên Phong đứng lên nói là chúng tôi không dám làm điều đó.

Tôi thấy cuộc gặp gỡ đã đến lúc kết thúc được rồi. Lúc này là 14 giờ ngày 12/2/1973. Nếu khẩn trương thì ta có thể trao trả được 1 đến 2 chuyến máy bay lên Lộc Ninh. Cả hai phái đoàn chúng tôi đứng xen lẫn với 12 anh em để chụp ảnh và quay phim. Chúng tôi ôm nhau mà nước mắt cứ trào ra. Thương các đồng chí ta quá chừng, rất phục tinh thần chiến đấu của các đồng chí ta. Một đồng chí ghé tai tôi và nói: Chụp ảnh quay phim như thế này là bảo đảm lắm rồi, kẻ thú tức lắm nhưng không dám thủ tiêu chúng tôi đâu!?...


Tất cả mọi người trong hai phái đoàn của ta đều lên máy bay với trên 100 anh em trao trả chuyến đầu tiên để xuống sân bay Lộc Ninh. Ngồi trên máy bay C.30, anh em hát vang những bài ca cách mạng.

Logged

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MỘT CUỘC ĐẤU TRANH Ở NHÀ LAO TAM HIỆP | Câu chuyện thời hoa lửa