MỘT CUỘC ĐỜI, MỘT TẤM GƯƠNG, MỘT DI SẢN TINH THẦN
Bùi Đình Cư sinh năm 1927 và qua đời năm 1988.
Một cuộc đời 61 năm.
Nhưng những gì ông để lại lớn hơn rất nhiều so với con số 61 năm ấy.
Ông để lại chiến công.
Để lại danh hiệu.
Để lại những câu chuyện.
Và quan trọng nhất, ông để lại một di sản tinh thần.
Di sản ấy là lòng yêu nước.
Là tinh thần trách nhiệm.
Là sự dũng cảm.
Là ý chí vượt khó.
Là tinh thần đồng đội.
Những giá trị ấy không bị thời gian làm phai mờ.
Ngược lại, càng đi qua thời gian, chúng càng trở nên quý giá.
Bởi mỗi thế hệ đều cần những tấm gương để soi chiếu chính mình.
Khi chúng ta than khó vì một bài học khó, hãy nhớ những người lính từng vượt qua bom đạn.
Khi chúng ta muốn bỏ cuộc trước một nhiệm vụ, hãy nhớ người chiến sĩ từng mang nòng pháo nặng 101kg.
Khi chúng ta sợ thất bại, hãy nhớ những người đã đứng giữa chiến trường nhưng vẫn tiến về phía trước.
Không phải để so sánh hoàn cảnh.
Mà để hiểu rằng con người luôn có khả năng vượt qua chính mình.
Bùi Đình Cư đã làm được điều đó.
Ông không để hoàn cảnh quyết định số phận.
Ông tự quyết định bằng hành động.
Từ người thanh niên nhập ngũ năm 1949, ông trở thành một trong những gương mặt tiêu biểu của pháo binh Việt Nam.
Sau Chiến thắng Điện Biên Phủ, những phần thưởng cao quý lần lượt được trao cho ông. Đặc biệt, tháng 8 năm 1955, ông được tặng Huân chương Quân công hạng Ba và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Đó là sự ghi nhận của lịch sử.
Nhưng lịch sử không dừng lại ở việc ghi tên.
Lịch sử phải được truyền lại.
Nếu thế hệ hôm nay quên những con người như Bùi Đình Cư, chúng ta sẽ mất đi một phần ký ức quý giá của dân tộc.
Vì thế, kể chuyện về ông không chỉ là kể chuyện quá khứ.
Đó là cách giáo dục hiện tại.
Đó là cách chuẩn bị tương lai.


