một cuộc rút lần thứ hai trong cùng một khu vực
Cuộc rút lần thứ hai trong cùng một khu vực bao giờ cũng nặng hơn lần đầu. Không phải vì đường khó hơn, mà vì tâm thế con người đã mỏi hơn, trong khi nguy cơ thì vẫn còn nguyên.
Tin xác nhận đến vào lúc trời đã tối hẳn.
Lần này không còn “có khả năng lùng sục” nữa, mà là:
“Địch đã siết vòng trở lại gần hơn.”
Người chỉ huy chỉ nhìn bản đồ rất nhanh rồi nói một câu ngắn:
“Rút lần nữa. Không chờ sáng.”
Không ai phản ứng bằng lời. Nhưng không khí trong rừng lập tức đổi khác—không còn là chuẩn bị nữa, mà là chuyển động ngay.
Điều khó nhất là… mọi thứ vẫn chưa kịp ổn định từ lần rút trước.
Lán mới dựng còn dang dở. Đường dây liên lạc chưa hoàn chỉnh. Người thì chưa kịp nghỉ đủ. Lương thực vừa chia lại chưa lâu.
Nhưng không ai có quyền dừng để “chuẩn bị thêm”.
Bếp lửa bị dập gần như ngay lập tức.
Không có nước rửa bát, không có thu dọn từ từ. Chỉ có đất phủ lên than đỏ, rồi ánh sáng biến mất dần như bị nuốt vào rừng.
Cái cảm giác khi lửa tắt rất đặc biệt—như một dấu hiệu cuối cùng của “sự tồn tại tạm thời” cũng bị xóa đi.
Đoàn người bắt đầu di chuyển trong bóng tối.
Không có hàng lối rõ ràng như ban ngày. Chỉ có từng nhóm nhỏ bám sát nhau, giữ khoảng cách vừa đủ để không bị lạc, nhưng không đủ gần để tạo tiếng động lớn.
Rừng đêm lần này không còn “tĩnh” nữa.
Nó là một không gian đầy căng thẳng.
Chúng tôi đi theo hướng vòng xuống thung lũng, nơi có con suối nhỏ. Địa hình quen, nhưng trong bóng tối và áp lực thời gian, mọi thứ trở nên khác hẳn.
Có đoạn phải dừng lại gần như ngay lập tức khi phía xa vang lên tiếng động lạ.
Không ai ra hiệu bằng lời. Chỉ có bàn tay giơ lên trong bóng tối.
Tất cả đứng im.
Rất lâu.
Chỉ nghe tiếng tim mình và tiếng lá rơi.
Khi tiếng động xa dần, đoàn lại tiếp tục.
Một người phía trước vấp phải rễ cây, suýt ngã. Không ai trách, nhưng cũng không ai dừng lại lâu. Chỉ một bàn tay kéo lên, rồi tiếp tục đi.
Trong những cuộc rút như thế này, sự an toàn của cả nhóm luôn quan trọng hơn cảm xúc của từng người.
Đến gần suối, nước chảy mạnh hơn bình thường vì mưa từ hôm trước chưa rút hết.
Lần trước đã qua đây trong căng thẳng. Lần này còn căng hơn, vì mọi người đều mệt.
Có người phải dìu nhau qua đá trơn. Có người cõng người già đi đoạn ngắn. Không ai nói lớn, nhưng nhịp di chuyển không được phép chậm.
Ở phía sau, thỉnh thoảng lại có ánh sáng mờ rất xa.
Không rõ là địch đã đến gần hay chỉ là đèn dò.
Nhưng chỉ cần thấy ánh đó, cả đoàn lại tự động siết nhịp bước.
Khi vượt qua được con suối và lên được sườn đồi bên kia, mọi người không dừng ngay.
Chỉ đi tiếp thêm một đoạn rất dài, như thể sợ rằng nếu dừng lại sớm, phía sau sẽ đuổi kịp.
Chỉ đến khi người chỉ huy ra hiệu “tạm an toàn”, cả đoàn mới thật sự chậm lại.
Không ai ngồi xuống ngay.
Ai cũng đứng một lúc, thở rất chậm. Như thể cơ thể chưa tin rằng mình đã thoát thêm một lần nữa.
Có người đặt ba lô xuống đất, nhưng tay vẫn không rời dây buộc, như thói quen.
Khi trời gần rạng sáng, chúng tôi mới dừng hẳn.
Không còn căn cứ cũ. Không còn lán đã dựng. Chỉ còn một khoảng rừng khác, tạm thời an toàn hơn.
Một người trẻ ngồi xuống, tựa lưng vào cây, nói rất khẽ:
“Lại đi tiếp nữa à?”
Không ai trả lời ngay.
Vì câu hỏi đó không cần trả lời bằng lời. Nó nằm trong tất cả những người còn ngồi lại.
Người chỉ huy nhìn một vòng, rồi nói:
“Còn người là còn dựng lại được.”
Không hô hào. Không khẳng định quá lớn. Chỉ là một câu để giữ nhịp cho tất cả.
Tôi ngồi xuống đất ẩm, cảm giác chân gần như không còn nặng nhẹ rõ ràng nữa.
Trong đầu không còn phân biệt được lần rút thứ nhất, thứ hai, hay bao nhiêu lần trước đó.
Chỉ còn một điều rõ ràng:
Miễn là còn đi được, thì vẫn còn có chỗ để đi tiếp.



