MỘT CUỐN SỔ NHỎ
MỘT CUỐN SỔ NHỎ
Giữa rất nhiều kỷ vật được lưu giữ trong mỗi gia đình cựu chiến binh, đôi khi chỉ một cuốn sổ cũ cũng đủ gợi lại cả một quãng đời đầy gian khó. Trong buổi trò chuyện với bà Hoàng Thị Cúc, sinh năm 1962, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, tôi được nghe bà kể về người chồng – một cựu chiến binh luôn âm thầm cống hiến và sống hết lòng vì gia đình.
Bà Cúc cho biết chồng mình là ông Hoàng Văn Lâm, sinh năm 1957. Ông nhập ngũ năm 1975 và được phân công làm nhiệm vụ tại một đơn vị công binh. Công việc của ông là sửa chữa đường sá, bắc cầu tạm và bảo đảm các tuyến hành quân luôn thông suốt trong điều kiện còn nhiều khó khăn sau chiến tranh.
Theo lời bà Cúc, sau nhiều năm chung sống, có một lần chồng bà lấy ra một cuốn sổ tay đã cũ rồi kể lại kỷ niệm mà ông luôn ghi nhớ. Trong cuốn sổ ấy là tên của những người đồng đội đã từng cùng ông làm nhiệm vụ ở nhiều nơi khác nhau.
Ông kể rằng trong một lần dựng cầu tạm để đoàn xe quân sự đi qua, trời bất ngờ đổ mưa lớn làm nước sông dâng rất nhanh. Một phần cây cầu vừa hoàn thành có nguy cơ bị cuốn trôi. Không ai bảo ai, tất cả chiến sĩ đều cùng nhau giữ từng thanh gỗ, gia cố lại cây cầu để kịp cho đoàn xe vượt sông đúng kế hoạch.
Công việc kéo dài suốt nhiều giờ trong mưa lạnh. Khi cây cầu hoàn thành, ai cũng kiệt sức nhưng đều vui vì nhiệm vụ đã hoàn thành an toàn. Với ông Lâm, điều đáng nhớ nhất không phải sự vất vả mà là tinh thần đoàn kết của những người lính luôn sẵn sàng giúp đỡ nhau trong mọi hoàn cảnh.
Trở về quê hương, ông tiếp tục lao động, xây dựng gia đình và nuôi dạy các con trưởng thành. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông luôn giữ thói quen ghi chép những việc quan trọng vào cuốn sổ nhỏ năm nào như một cách nhắc nhở bản thân phải sống có trách nhiệm và biết trân trọng những gì mình đang có.
Bà Hoàng Thị Cúc chia sẻ rằng chồng bà rất ít nói về những năm tháng quân ngũ, nhưng mỗi khi nhắc đến đồng đội, ánh mắt ông luôn ánh lên niềm xúc động. Đối với bà, những câu chuyện ấy là bài học quý giá về tình đồng chí, sự sẻ chia và ý chí vượt qua khó khăn.
Kết thúc buổi trò chuyện, bà Cúc cẩn thận cất lại cuốn sổ tay vào ngăn tủ như gìn giữ một phần ký ức của gia đình. Bà hy vọng con cháu sau này sẽ luôn ghi nhớ những hy sinh thầm lặng của thế hệ cha ông, biết sống nhân ái, đoàn kết và góp sức xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.



