Một cựu binh kể về ngày trở về quê.
“Ngày tôi trở về quê, con đường làng vẫn như trong ký ức, chỉ có hàng cây đã cao hơn và mái tóc của cha mẹ đã bạc đi nhiều. Chiếc ba lô trên vai nhẹ hơn ngày lên đường, nhưng trong lòng tôi chất chứa biết bao kỷ niệm của những năm tháng chiến tranh. Từ đầu làng, tôi đã thấy người thân đứng đợi. Mẹ chạy đến ôm lấy tôi, đôi mắt rưng rưng. Cha chỉ nắm chặt vai tôi, không nói nhiều, nhưng cái siết tay ấy khiến tôi hiểu ông đã chờ ngày này từ rất lâu. Hàng xóm cũng sang thăm, hỏi chuyện đơn vị, hỏi về những người đã cùng tôi ra trận. Những ngày sau, tôi trở lại với công việc đồng áng. Tiếng chim buổi sớm, mùi đất sau cơn mưa và cánh đồng lúa xanh khiến tôi cảm nhận rõ giá trị của cuộc sống bình yên. Có những lúc đi ngang nghĩa trang liệt sĩ của xã, tôi lại nhớ đến những đồng đội đã không thể trở về. Tôi tự nhủ sẽ sống sao cho xứng đáng với phần hy sinh của họ. Mỗi lần các cháu nhỏ hỏi về những năm tháng chiến tranh, tôi kể cho các cháu nghe không phải để nói về gian khổ hay chiến công của riêng mình, mà để các cháu hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mất mát. Tôi luôn mong các thế hệ sau sẽ học tập, lao động thật tốt để đất nước ngày càng phát triển và không phải trải qua những đau thương của chiến tranh nữa. Đối với tôi, ngày trở về quê không phải là điểm kết thúc của một hành trình, mà là khởi đầu của một cuộc sống mới trong hòa bình, với lòng biết ơn sâu sắc dành cho những người đã cùng mình đi qua những năm tháng không thể nào quên.”


