Cựu chiến binh

một cựu chiến binh từng trực tiếp tham gia kháng chiến chống Mỹ.

Trong những ngày tháng yên bình của hiện tại, thật khó để thế hệ trẻ chúng tôi hình dung hết được những gian khổ mà cha ông đã trải qua trong chiến tranh. Để hiểu rõ hơn về lịch sử và những hy sinh ấy, tôi đã có dịp gặp gỡ và trò chuyện với ông Nguyễn Văn B – một cựu chiến binh từng trực tiếp tham gia kháng chiến chống Mỹ.

Thái Nguyên10/04/2026Nguyễn Văn Đạt (Khoa Cơ khí - Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày tháng yên bình của hiện tại, thật khó để thế hệ trẻ chúng tôi hình dung hết được những gian khổ mà cha ông đã trải qua trong chiến tranh. Để hiểu rõ hơn về lịch sử và những hy sinh ấy, tôi đã có dịp gặp gỡ và trò chuyện với ông Nguyễn Văn B – một cựu chiến binh từng trực tiếp tham gia kháng chiến chống Mỹ.

Ông B năm nay đã ngoài 70 tuổi, mái tóc bạc trắng nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên nghị. Ngôi nhà nhỏ của ông giản dị, trên tường treo nhiều kỷ vật chiến tranh như huân chương, bằng khen – những minh chứng sống động cho một thời tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng hào hùng.

Ông kể rằng mình nhập ngũ khi mới 18 tuổi. Khi đó, đất nước đang trong giai đoạn khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Không một chút do dự, ông cùng nhiều thanh niên trong làng tình nguyện lên đường, mang theo niềm tin và khát vọng giành lại độc lập cho dân tộc.

Những năm tháng trong quân ngũ là chuỗi ngày đầy gian khổ. Ông và đồng đội phải hành quân qua những cánh rừng rậm rạp, đối mặt với bom đạn, thiếu thốn lương thực và thuốc men. Có những ngày, họ phải ăn cơm vắt, uống nước suối và ngủ giữa rừng sâu. Nhưng điều khiến ông nhớ nhất không phải là sự thiếu thốn, mà là tình đồng đội – thứ tình cảm thiêng liêng đã giúp họ vượt qua tất cả.

Ông kể về một trận đánh ác liệt mà ông không bao giờ quên. Trong trận ấy, đơn vị của ông bị bao vây bởi hỏa lực mạnh của địch. Nhiều đồng đội đã ngã xuống, nhưng không ai lùi bước. Họ chiến đấu đến cùng với tinh thần “còn người còn trận địa”. Ông may mắn sống sót, nhưng ký ức về những người đồng đội đã hy sinh vẫn luôn khắc sâu trong tâm trí ông.

Khi nhắc đến điều này, giọng ông chùng xuống, ánh mắt xa xăm. Ông nói: “Chiến tranh qua rồi, nhưng ký ức thì không bao giờ mất. Mỗi lần nhớ lại, tôi vừa tự hào, vừa đau xót.”

Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương, tiếp tục cuộc sống đời thường. Dù không còn ở chiến trường, nhưng tinh thần người lính vẫn luôn hiện hữu trong ông. Ông tích cực tham gia các hoạt động địa phương, giáo dục thế hệ trẻ về truyền thống yêu nước và ý thức trách nhiệm với đất nước.

Cuộc gặp gỡ với ông B đã để lại trong tôi nhiều suy nghĩ. Trước đây, chiến tranh đối với tôi chỉ là những trang sách lịch sử, nhưng giờ đây, nó trở nên sống động và chân thực hơn bao giờ hết. Tôi hiểu rằng hòa bình mà chúng ta đang có hôm nay là kết quả của biết bao máu xương và hy sinh.

Thế hệ trẻ chúng tôi không phải cầm súng ra chiến trường, nhưng chúng tôi có trách nhiệm học tập, rèn luyện và sống có ích để xứng đáng với sự hy sinh ấy. Những câu chuyện của các cựu chiến binh như ông B chính là nguồn động lực to lớn, nhắc nhở chúng tôi phải trân trọng hiện tại và hướng tới tương lai tốt đẹp hơn.

Khi ra về, tôi nhìn lại ông – người lính năm xưa giờ đã già nhưng vẫn giữ trọn vẹn tinh thần kiên cường. Hình ảnh ấy khiến tôi càng thêm tự hào và biết ơn thế hệ đi trước. Tôi tin rằng, dù thời gian có trôi qua, những câu chuyện như của ông sẽ mãi là ngọn lửa truyền thống, soi sáng con đường cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn