Một cựu quân y trực tiếp tham gia chiến đấu trong cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979
Thời điểm chiến tranh, ông còn rất trẻ, đang có cơ hội học đại học nhưng đã gác lại để nhập ngũ, trở thành quân y của Trung đoàn 567. Trong chiến đấu, ông vừa làm nhiệm vụ cứu chữa thương binh vừa trực tiếp chứng kiến những mất mát, hy sinh ngay trên chiến trường. Ông nhiều lần phải đối diện với ranh giới sống – chết khi đồng đội bị thương nặng, thậm chí hy sinh ngay trong tay mình.
Bài viết tái hiện lại những ký ức chiến tranh vô cùng khốc liệt tại Khau Chỉa năm 1979, khi quân địch tấn công với lực lượng áp đảo. Trong hoàn cảnh thiếu thốn và nguy hiểm, ông và đồng đội vẫn kiên cường chiến đấu. Những hình ảnh đau thương như thương binh bị mất tay, mất chân, hay thảm kịch ở hang Keng Riềng đã để lại ám ảnh sâu sắc trong ông.
Sau đó, ông tiếp tục tham gia mặt trận Vị Xuyên – nơi chiến sự kéo dài nhiều năm với mức độ ác liệt hơn, gây ra nhiều tổn thất lớn. Những ký ức như “đêm trắng 17/2” trở thành nỗi ám ảnh tâm lý kéo dài suốt cuộc đời.
Về sau, khi đã nghỉ hưu và quay lại chiến trường xưa, ông nhận ra sự hy sinh của đồng đội dần bị lãng quên. Chính điều đó đã thôi thúc ông viết cuốn Tiếng vọng đèo Khau Chỉa nhằm ghi lại sự thật chiến tranh, tri ân những người đã ngã xuống, đồng thời gửi gắm thông điệp đến thế hệ trẻ: cần trân trọng hòa bình, ghi nhớ lịch sử và biết ơn sự hy sinh của cha anh.


