Cựu Thanh niên xung phong

MỘT ĐÊM CUỐI ĐÔNG

Lào Cai11/05/2026Đoàn TN xã Pha Long (Đoàn TN xã Pha Long)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, tại một vùng quê nhỏ ở Bắc Giang có chàng trai tên Việt. Anh là con trai của một gia đình làm nghề trồng vải. Từ nhỏ, Việt đã quen với những mùa quả chín đỏ rực cả triền đồi và tiếng chim gọi nhau mỗi sáng sớm. Việt học rất giỏi, từng mơ ước trở thành thầy giáo để dạy chữ cho trẻ em trong làng. Nhưng chiến tranh ngày càng ác liệt, nhiều thanh niên lần lượt lên đường ra trận. Không muốn đứng ngoài, Việt viết đơn tình nguyện nhập ngũ ngay sau khi tốt nghiệp phổ thông. Anh được phân vào đơn vị pháo cao xạ bảo vệ tuyến đường vận tải chiến lược. Công việc vô cùng nguy hiểm vì trận địa luôn là mục tiêu đánh phá của máy bay địch. Những ngày đầu ở chiến trường, Việt chưa quen với tiếng bom rung chuyển đất trời. Nhưng càng về sau, anh càng trở nên gan dạ. Đồng đội thường nhớ mãi nụ cười hiền của chàng trai trẻ mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ. Một đêm cuối đông, đơn vị nhận tin một đoàn xe chở thương binh sắp đi qua khu vực. Nếu bị máy bay phát hiện, cả đoàn sẽ gặp nguy hiểm lớn. Đúng lúc ấy, tiếng động cơ máy bay địch bắt đầu vang lên từ xa. Trận địa pháo lập tức vào vị trí chiến đấu. Bom đạn liên tục dội xuống hai bên sườn núi. Trong lúc chiến đấu ác liệt, một khẩu pháo bất ngờ bị hỏng hệ thống ngắm bắn. Nếu khẩu pháo im lặng, máy bay địch có thể lao xuống đánh trúng đoàn xe phía dưới. Không kịp chờ sửa chữa, Việt lao tới dùng tay giữ lại bộ phận ngắm đã bung ra để đồng đội tiếp tục bắn. Sức rung từ mỗi phát pháo làm đôi tay anh bật máu, nhưng Việt vẫn nghiến răng chịu đựng. Cuối cùng, một chiếc máy bay trúng đạn bốc cháy giữa bầu trời đêm. Đoàn xe thương binh phía dưới kịp thời vượt qua an toàn. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, một quả bom rơi sát trận địa. Tiếng nổ dữ dội làm rung chuyển cả quả đồi. Sau trận chiến, đồng đội chỉ còn thấy chiếc khăn tay mẹ Việt gửi nằm cạnh khẩu pháo còn nóng đỏ. Ngày hòa bình, trên ngọn đồi nơi trận địa năm xưa mọc lên những hàng cây xanh. Người dân dựng một bia tưởng niệm nhỏ và gọi nơi ấy là “đồi Hoa Lửa”. Mỗi mùa vải chín, mẹ Việt lại mang những chùm quả đỏ đầu mùa lên đồi thắp hương cho con trai. Câu chuyện về Việt trở thành hình ảnh đẹp của thế hệ thanh niên Việt Nam thời chiến — những con người đã lấy tuổi xuân và lòng dũng cảm để giữ bình yên cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn