Một đêm dưới tán cà phê
Một đêm dưới tán cà phê
Một đêm dưới tán cà phê
Bác Hà Văn Bàn kể rằng, tối ngày 9 tháng 3 năm 1975, đơn vị bí mật áp sát Buôn Ma Thuột.
Đó là lần đầu tiên bác nhìn thấy những đồi cà phê bạt ngàn của Tây Nguyên.
Ban ngày, nơi đây chắc hẳn rất đẹp.
Nhưng đêm ấy, dưới ánh trăng mờ, cả cánh rừng chỉ còn là những bóng cây lặng im.
Không ai được nói to.
Không ai được bật đèn.
Ngay cả tiếng cuốc xẻng đào công sự cũng phải cố gắng làm thật khẽ.
Bác cùng đồng chí Hoàng Văn Ngay đào chung một hầm chiến đấu. Hai người vừa làm vừa tranh thủ trò chuyện đôi ba câu.
Không ai nói về chiến công.
Cũng chẳng ai nhắc đến chuyện lập thành tích.
Câu chuyện của những người lính trẻ hôm ấy rất giản dị.
Họ hỏi nhau quê ở đâu.
Nhà có mấy anh em.
Bao giờ thì chiến tranh kết thúc.
Có được về quê ăn Tết không.
Những câu hỏi ấy chẳng ai trả lời được.
Bởi trước mắt họ là một trận đánh lớn mà không ai biết điều gì sẽ xảy ra.
Đào hầm xong, hai người tựa lưng vào bờ đất nghỉ một lát.
Đêm Tây Nguyên yên tĩnh đến lạ.
Chỉ có tiếng côn trùng và mùi đất đỏ ngai ngái sau những nhát cuốc vừa lật lên.
Bác kể rằng, lúc ấy bác không hề nghĩ đó sẽ là đêm cuối cùng hai người còn ngồi cạnh nhau.
Sáng hôm sau, chiến dịch mở màn.
Đến chiều, bác nhận tin đồng chí Hoàng Văn Ngay đã hy sinh.
Nửa thế kỷ đã đi qua.
Mỗi khi nhớ về Buôn Ma Thuột, điều hiện lên đầu tiên trong tâm trí bác không phải tiếng súng.
Mà là đêm yên tĩnh dưới tán cà phê, nơi hai người lính trẻ từng ngồi bên nhau, cùng nói về ngày trở về.


