MỘT ĐÊM GÁC KHÔNG BAO GIỜ QUÊN
Câu chuyện tái hiện một đêm gác đặc biệt – nơi mọi giác quan của người lính căng đến cực độ, và chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể dẫn đến hậu quả không thể cứu vãn.
Trong suốt những năm ở biên giới, ông Bùi Văn Chốn đã trải qua rất nhiều đêm gác. Nhưng có một đêm ông không bao giờ quên.
Đêm đó trời rất lạnh. Sương phủ kín rừng. Tầm nhìn gần như không có. Âm thanh bị bóp méo bởi địa hình núi đá.
Ông đứng gác một mình trong ca dài. Không có gì xảy ra. Nhưng chính sự yên lặng ấy mới đáng sợ.
Mỗi tiếng lá rơi, mỗi cành cây gãy nhẹ đều khiến ông căng người. Tai lắng nghe đến mức đau nhức. Mắt dán chặt vào bóng tối.
Thời gian trôi rất chậm. Từng phút dài như hàng giờ.
Trong đêm ấy, ông nghĩ đến rất nhiều thứ: đồng đội đang ngủ phía sau, quê nhà rất xa, và cả khả năng rằng nếu có chuyện xảy ra, ông sẽ là người đầu tiên đối mặt.
Đêm gác kết thúc an toàn. Không có giao tranh. Không có biến cố.
Nhưng ông nói:
“Có những đêm không có gì xảy ra, nhưng nó theo mình suốt đời.”
Bởi trong đêm ấy, ông hiểu rõ thế nào là trách nhiệm, thế nào là cô đơn của người lính, và thế nào là sự tỉnh táo cần thiết để bảo vệ những người phía sau lưng mình.



