“Một đêm giữ đường ở Trường Sơn”-NDC
Bà kể lại rằng vào khoảng năm 1971, đơn vị của bà đóng ở một trọng điểm trên tuyến đường Trường Sơn, thuộc khu vực thường xuyên bị máy bay Mỹ đánh phá.
Bà kể lại rằng vào khoảng năm 1971, đơn vị của bà đóng ở một trọng điểm trên tuyến đường Trường Sơn, thuộc khu vực thường xuyên bị máy bay Mỹ đánh phá.
Đêm hôm đó, trời tối đen, chỉ nghe tiếng côn trùng và tiếng suối chảy xa xa. Cả đơn vị vừa mới ra sửa lại đoạn đường bị bom đánh sập thì còi báo động vang lên.
“Máy bay đến rồi!”
Mọi người lập tức tản vào hầm trú ẩn. Nhưng chưa kịp xuống hết thì bom đã trút xuống. Đất đá rung chuyển, khói bụi mù mịt. Khi tiếng nổ dứt, cả khu vực chỉ còn lại tiếng đất đá lở và tiếng gọi nhau trong bóng tối.
Một số đồng đội bị thương. Không ai kịp nghỉ. Người còn sức lập tức kéo người bị nạn vào hầm, băng tạm vết thương bằng vải áo.
Khoảng hơn một giờ sau, khi máy bay rút đi, họ lại trèo lên mặt đường. Đường bị xé toạc, hố bom sâu và rộng. Nhưng nếu không thông đường trong đêm, đoàn xe chi viện sẽ bị tắc.
Bà Hòa nhớ lại:
“Lúc đó không ai nghĩ đến sợ nữa. Chỉ nghĩ phải làm cho xong. Vì chậm một giờ thôi là cả đoàn xe phía sau có thể bị mắc kẹt.”
Suốt đêm ấy, họ lấp hố bom bằng cuốc, xẻng, thậm chí bằng cả tay trần. Đến gần sáng, con đường lại tạm thông.
Khi mặt trời lên, ai cũng kiệt sức, áo quần ướt sũng mồ hôi và đất đỏ. Nhưng không ai bỏ vị trí. Vì họ hiểu rằng phía sau họ là cả một tuyến chi viện đang chạy đua với thời gian.


