Cựu chiến binh

MỘT ĐÊM GIỮ LIÊN LẠC GIỮA TRỜI GIÁ RÉT

Trong thời gian làm nhiệm vụ tại biên giới phía Bắc, bác Phạm Văn Hải từng trải qua một đêm trực đặc biệt khi thời tiết giá rét kéo dài nhưng nhiệm vụ giữ liên lạc vẫn phải duy trì liên tục. Giữa điều kiện khắc nghiệt, các chiến sĩ thông tin vẫn kiên trì bám máy để đảm bảo thông tin thông suốt cho đơn vị. Đêm ấy trở thành ký ức sâu sắc về tinh thần trách nhiệm của người lính thông tin.

Thanh Hóa23/05/2026Lê Quốc Huy (Đoàn xã Hoằng Thanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người viết nhận ra rằng trong quân đội, có những nhiệm vụ thầm lặng nhưng luôn đòi hỏi sự kiên trì và trách nhiệm rất lớn. Đối với bác Phạm Văn Hải, đêm giữ liên lạc giữa trời rét là ký ức không thể quên. “Hôm đó lạnh buốt luôn,” bác kể chậm rãi. Đơn vị đóng quân gần khu vực biên giới nên mùa đông thường rất rét, nhất là về đêm. “Gió thổi rất mạnh,” bác nói. Người viết hình dung căn hầm thông tin nhỏ với ánh đèn vàng yếu ớt giữa màn đêm lạnh giá. “Ngồi lâu là tê tay,” bác nhớ lại. Dù thời tiết khắc nghiệt, nhiệm vụ giữ liên lạc vẫn phải duy trì liên tục. “Không được để gián đoạn,” bác kể. Các chiến sĩ thay phiên nhau theo dõi tín hiệu và ghi chép cẩn thận từng nội dung liên lạc. “Phải thật chính xác,” bác nói. Người viết cảm nhận rõ áp lực đối với người lính thông tin trong những đêm dài nơi tuyến đầu. Có lúc quá lạnh, mọi người phải tranh thủ uống nước nóng để giữ tỉnh táo. “Cầm cốc nước mới thấy ấm,” bác cười nhẹ. Nhưng chỉ cần có tín hiệu phát đến là tất cả lập tức tập trung vào nhiệm vụ. “Không ai được lơ là,” bác kể. Điều khiến bác nhớ nhất là tinh thần trách nhiệm của cả tổ trực trong đêm hôm đó. “Ai cũng cố gắng,” bác nói. Dù mệt và lạnh, không ai rời vị trí hay than phiền. “Chỉ mong hoàn thành nhiệm vụ,” bác kể. Người viết nhận ra rằng sự âm thầm của người lính thông tin chính là yếu tố góp phần giữ vững hoạt động của đơn vị. Gần sáng, khi ca trực kết thúc, mọi người mới có thời gian nghỉ ngơi. “Lúc đó ai cũng mệt,” bác nói. Nhưng ai cũng vui vì hệ thống liên lạc vẫn hoạt động ổn định suốt đêm. “Thế là yên tâm rồi,” bác cười. Sau này trở về xã Hoằng Thanh, mỗi khi mùa đông đến, bác lại nhớ về những đêm trực năm xưa. “Trời lạnh là nhớ thời lính,” bác kể. Trong căn nhà nhỏ nơi quê biển, ký ức ấy vẫn luôn được bác gìn giữ như một phần tuổi trẻ đáng tự hào. “Đó là quãng đời không thể quên,” bác nói chậm rãi. Chiều xuống trên quê hương, tiếng sóng biển vang xa như hòa cùng nhịp ký ức của những năm tháng quân ngũ. Cuối câu chuyện, bác Phạm Văn Hải nhẹ nhàng nói: “Người lính thông tin phải luôn vững vàng, dù trong hoàn cảnh khó khăn nhất.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MỘT ĐÊM GIỮ LIÊN LẠC GIỮA TRỜI GIÁ RÉT | Câu chuyện thời hoa lửa