MỘT ĐÊM GIỮ XE TĂNG GIỮA TRẬN ĐỊA
Bác cựu chiến binh Lương Bá Thiết, sinh năm 1959, nhập ngũ năm 1979, xuất ngũ năm 1986, là người đã có những năm tháng tuổi trẻ gắn bó với nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Trong quân ngũ, bác mang quân hàm Thượng sĩ, nhân viên kỹ thuật xe tăng.
Khác với những người lính trực tiếp cầm súng ngoài trận địa, công việc của người lính kỹ thuật xe tăng có phần thầm lặng hơn. Nhưng trong chiến đấu, chỉ cần một bộ phận máy móc hỏng hóc, một chiếc xe tăng không thể cơ động, nhiệm vụ của cả đơn vị có thể bị ảnh hưởng.
Vì vậy, đối với người lính kỹ thuật, giữ cho xe tăng luôn sẵn sàng chiến đấu cũng chính là góp phần giữ vững trận địa.
Trong những năm tháng bảo vệ Tổ quốc, bác Thiết nhớ nhất một trận đánh diễn ra giữa đêm mưa nơi biên giới.
Lệnh khẩn trong đêm
Hôm ấy, đơn vị đang trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
Trời tối rất nhanh.
Mưa bắt đầu rơi.
Những chiếc xe tăng nằm im trong khu vực tập kết, được phủ bạt và ngụy trang cẩn thận.
Bác Thiết cùng anh em kỹ thuật tranh thủ kiểm tra từng chiếc xe.
Bác cúi xuống kiểm tra hệ thống máy, đường dẫn và các bộ phận quan trọng.
Một chiến sĩ trẻ hỏi:
“Anh Thiết, trời mưa thế này mà vẫn kiểm tra kỹ vậy sao?”
Bác cười:
“Xe mà hỏng lúc đang đánh thì không có thời gian sửa đâu. Làm kỹ từ bây giờ là để anh em yên tâm khi vào trận.”
Mọi người tiếp tục công việc.
Không ai ngờ rằng chỉ ít giờ sau, những chiếc xe tăng ấy sẽ phải bước vào một trận đánh căng thẳng.
Tiếng nổ xé màn đêm
Khoảng gần nửa đêm, tiếng nổ bất ngờ vang lên từ phía trước.
ẦM!
Mặt đất rung chuyển.
Tiếp đó là hàng loạt tiếng nổ liên tiếp.
ẦM! ẦM! ẦM!
Báo động vang lên.
Các chiến sĩ nhanh chóng vào vị trí.
Những chiếc xe tăng được lệnh sẵn sàng cơ động.
Bác Thiết cùng tổ kỹ thuật lập tức kiểm tra xe.
Một chiến sĩ chạy đến:
“Báo cáo! Một xe có dấu hiệu trục trặc!”
Bác lập tức đến kiểm tra.
Tiếng bom đạn vẫn vang lên không ngừng.
Bác nói:
“Mọi người bình tĩnh. Kiểm tra nhanh nhưng phải chính xác.”
Bác cùng anh em tìm nguyên nhân.
Chỉ trong thời gian ngắn, sự cố được khắc phục.
Người chiến sĩ thở phào:
“May quá!”
Bác Thiết nói:
“Xe chạy được là tốt. Nhưng phải kiểm tra lại lần nữa.”
Bởi bác hiểu, trong chiến đấu, một sai sót nhỏ cũng có thể dẫn đến hậu quả lớn.
Giữa trận địa bom đạn
Đội hình xe tăng bắt đầu cơ động.
Tiếng động cơ hòa cùng tiếng súng.
Ánh chớp của bom đạn liên tục lóe sáng giữa màn đêm.
Bác Thiết và tổ kỹ thuật phải bám theo đội hình để sẵn sàng xử lý các sự cố.
Đột nhiên—
ẦM!
Một tiếng nổ lớn vang lên gần một chiếc xe.
Khói bốc lên.
Chiếc xe dừng lại.
Một chiến sĩ báo:
“Xe gặp sự cố!”
Bác Thiết lập tức chạy đến.
Một đồng đội kéo tay bác:
“Nguy hiểm lắm, anh!”
Bác chỉ nói:
“Xe đang nằm giữa trận địa, phải đưa nó ra.”
Bác cùng anh em tiếp cận chiếc xe.
Đất đá vẫn rơi xuống.
Tiếng súng từ phía trước chưa dứt.
Bác nhanh chóng kiểm tra.
Một bộ phận bị ảnh hưởng khiến xe không thể tiếp tục cơ động.
Bác nói:
“Chuẩn bị phương án sửa chữa tại chỗ.”
Một chiến sĩ lo lắng:
“Ở đây nguy hiểm quá!”
Bác bình tĩnh:
“Biết nguy hiểm, nhưng phải làm. Anh em phía trước cần xe.”
Những phút giây sinh tử
Tổ kỹ thuật làm việc ngay trong điều kiện thiếu ánh sáng.
Mưa mỗi lúc một nặng hạt.
Bùn đất bám đầy quần áo.
Bom đạn vẫn nổ ở phía xa.
Có lúc một tiếng nổ lớn khiến mọi người phải nằm xuống tránh sức ép.
Bác Thiết vẫn kiên trì.
Một chiến sĩ nói:
“Anh Thiết, nghỉ một chút đi.”
Bác đáp:
“Sửa xong rồi nghỉ.”
Câu nói ngắn gọn nhưng khiến mọi người tiếp tục cố gắng.
Sau một thời gian khẩn trương, sự cố cơ bản được khắc phục.
Bác yêu cầu:
“Khởi động thử!”
Động cơ rung lên.
Một tiếng máy quen thuộc vang giữa đêm.
Chiếc xe có thể hoạt động trở lại.
Mọi người thở phào.
Bác Thiết chỉ nói:
“Được rồi. Cho xe tiếp tục nhiệm vụ.”
Chiếc xe từ từ tiến về phía trước.
Bác đứng nhìn cho đến khi nó khuất trong màn mưa.
Không chỉ sửa xe, mà là giữ sinh mạng đồng đội
Trận đánh vẫn tiếp tục.
Một số xe phải cơ động liên tục.
Một số phương tiện cần được kiểm tra ngay sau khi trở về.
Tổ kỹ thuật gần như không có thời gian nghỉ.
Mỗi khi có xe gặp vấn đề, họ lại lao vào sửa chữa.
Có lúc bom đạn rơi rất gần.
Một chiến sĩ nói:
“Anh Thiết, mình tránh vào hầm đi!”
Bác trả lời:
“Nếu xe không hoạt động thì anh em ngoài kia sẽ gặp khó khăn. Mình cố thêm một chút.”
Bác hiểu rất rõ công việc của mình.
Người lính kỹ thuật không trực tiếp đứng ở mũi tiến công, nhưng phía sau mỗi chiếc xe tăng là những người lính đang chiến đấu.
Xe chạy được thì đội hình có sức mạnh. Xe hỏng thì đồng đội gặp nguy hiểm.
Chính vì vậy, bác và anh em kỹ thuật luôn cố gắng hết sức.
Bình minh sau trận đánh
Gần sáng, tiếng súng dần thưa.
Trận đánh kết thúc.
Những chiếc xe tăng lần lượt trở về vị trí tập kết.
Bác Thiết cùng tổ kỹ thuật lại kiểm tra từng chiếc.
Chiếc nào có dấu hiệu hư hỏng đều được ghi nhận.
Chiếc nào còn khả năng hoạt động tiếp tục được đưa vào trạng thái sẵn sàng.
Bác nhìn những chiếc xe phủ đầy bùn đất.
Một chiến sĩ hỏi:
“Anh Thiết, mệt không?”
Bác cười:
“Mệt chứ. Nhưng xe về được, anh em về được là tốt rồi.”
Đó có lẽ là niềm vui lớn nhất của người lính kỹ thuật sau một trận đánh.
Không phải thành tích.
Không phải lời khen.
Mà là những người đồng đội trở về và những chiếc xe vẫn còn có thể tiếp tục nhiệm vụ.
Người lính kỹ thuật năm xưa
Năm 1986, bác Lương Bá Thiết xuất ngũ.
Bác trở về cuộc sống đời thường sau những năm tháng gắn bó với quân đội và nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Thời gian trôi qua, những tiếng động cơ xe tăng năm nào đã trở thành ký ức.
Nhưng mỗi khi nhắc đến chiến trường, bác vẫn nhớ những đêm mưa, những lần sửa xe giữa trận địa và những người đồng đội đã cùng mình trải qua hiểm nguy.
Bác tâm sự:
“Lính kỹ thuật chúng tôi không phải lúc nào cũng ở phía trước. Nhưng xe tăng mà không hoạt động thì anh em phía trước rất khó hoàn thành nhiệm vụ. Vì vậy, xe hỏng ở đâu thì mình phải tìm cách sửa ở đó.”
Rồi bác nói thêm:
“Điều tôi nhớ nhất là tình đồng đội. Trong lúc nguy hiểm, chẳng ai nghĩ đến chuyện bỏ nhau. Người này hỗ trợ người kia, cùng nhau làm cho xong nhiệm vụ.”
Ký ức không bao giờ cũ
Đã nhiều năm trôi qua.
Bác Lương Bá Thiết nay đã có tuổi.
Những người lính năm xưa mỗi người một hoàn cảnh.
Có người vẫn còn gặp nhau.
Có người ở xa.
Có người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Nhưng mỗi khi những cựu chiến binh gặp nhau, câu chuyện về những năm tháng quân ngũ lại trở về.
Họ nhớ những đêm hành quân.
Nhớ tiếng động cơ.
Nhớ những chiếc xe tăng phủ đầy bùn đất.
Nhớ những trận đánh ác liệt.
Và nhớ những người đồng đội đã cùng mình chia sẻ hiểm nguy.
Với bác Thiết, trận đánh năm ấy là một ký ức sâu đậm.
Nó cho bác hiểu rằng trong chiến tranh, mỗi vị trí đều có ý nghĩa.
Người trực tiếp chiến đấu có nhiệm vụ của người chiến đấu.
Người hậu cần có nhiệm vụ của hậu cần.
Người kỹ thuật có nhiệm vụ giữ cho vũ khí, phương tiện luôn sẵn sàng.
Tất cả cùng tạo nên sức mạnh chung của đơn vị.
Bác Lương Bá Thiết, từ một người lính kỹ thuật xe tăng, đã góp phần nhỏ bé của mình vào nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc bằng chính công việc thầm lặng ấy.
Không có tiếng súng của riêng bác trong câu chuyện này, nhưng có tiếng máy xe tăng được khởi động giữa đêm mưa. Không có những lời nói lớn lao, chỉ có một người lính kỹ thuật lặng lẽ cúi xuống sửa xe giữa bom đạn vì biết rằng phía trước đang có đồng đội chờ.
Và có lẽ, đó chính là vẻ đẹp giản dị của người lính:
“Xe còn chạy, đồng đội còn cần, thì mình còn phải cố gắng.”
Những năm tháng ấy đã đi qua, nhưng tinh thần trách nhiệm, tình đồng đội và sự tận tụy của người lính Lương Bá Thiết vẫn là ký ức đẹp về một thế hệ đã dành tuổi trẻ của mình cho nhiệm vụ bảo vệ bình yên của Tổ quốc.



