MỘT ĐÊM HÀNH QUÂN ĐẶC BIỆT
Một đêm mưa to, đơn vị nhận lệnh hành quân gấp, đi xuyên qua rừng rậm, suối nước chảy xiết, cây cối che khuất cả ánh trăng. Chúng tôi đi theo dấu chân người trước, giữ im lặng tuyệt đối, chỉ nghe tiếng nước mưa rơi và tiếng bước chân nhẹ nhàng. Đôi khi có cành cây gãy, ai cũng giật mình, dừng lặng lắng nghe, chắc chắn không có địch mới đi tiếp. Đường đi càng lúc càng hiểm trở, có đoạn phải bám đá leo lên, tay chân đều bị xước, nhưng không ai kêu đau, không ai muốn dừng lại. Tôi nghĩ đến mẹ tôi, vẫn thường dặn “đi cẩn thận con”, và bước chân càng nhẹ nhàng, cẩn thận hơn. Đến sáng hôm sau, chúng tôi đến đúng nơi quy định, cả đội nhìn nhau mỉm cười, mặc dù quần áo ướt sũng, người bẩn thỉu, nhưng trong lòng vui lây, vì đã hoàn thành nhiệm vụ đúng giờ, đúng nơi. Đêm đó dạy tôi rằng: chỉ cần kiên trì, đoàn kết, tin tưởng vào mục tiêu, thì không đường nào là không đi được.



