Cựu chiến binh

MỘT ĐÊM HÀNH QUÂN KHÔNG TRĂNG

Câu chuyện tái hiện một đêm hành quân đặc biệt trong chiến tranh – không trăng, không ánh sáng, chỉ có niềm tin, ý chí và sự sống mong manh giữa rừng sâu và hiểm nguy rình rập.

Hải Phòng14/01/2026ĐTN phường Gia Viên (ĐTN phường Gia Viên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong suốt những năm tháng chiến tranh, tôi đã trải qua rất nhiều cuộc hành quân, nhưng có một đêm mà đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy sống lưng mình lạnh đi. Đó là một đêm hành quân không trăng.

Đêm ấy, bầu trời tối đặc, không một vì sao. Rừng sâu như nuốt chửng tất cả ánh sáng. Chúng tôi nhận lệnh xuất phát lúc gần nửa đêm. Lệnh ngắn gọn, dứt khoát. Không ai hỏi thêm điều gì. Trong chiến tranh, im lặng đôi khi là mệnh lệnh.

Chúng tôi đi thành hàng một, người trước cách người sau chỉ vài bước chân. Ai nấy đều cúi thấp người, bước đi thật nhẹ. Mỗi tiếng động nhỏ cũng có thể là dấu hiệu của hiểm nguy. Tôi còn nhớ rất rõ cảm giác bàn chân chạm vào đất ẩm, trơn trượt, rễ cây chằng chịt như những cái bẫy vô hình. Chỉ cần vấp ngã, không chỉ bản thân gặp nguy hiểm mà cả đơn vị có thể bị lộ.

Không có trăng, chúng tôi gần như đi trong bóng tối tuyệt đối. Ánh sáng duy nhất là những ký ức mờ nhạt về con đường đã được trinh sát từ trước. Mỗi người lính lúc ấy phải tin hoàn toàn vào người đi trước, tin vào đồng đội, tin vào chỉ huy và tin vào chính bản thân mình.

Tôi nghe rõ nhịp thở của mình, nghe tiếng tim đập mạnh trong lồng ngực. Không phải vì mệt, mà vì căng thẳng. Trong bóng tối ấy, mọi giác quan đều trở nên nhạy cảm. Một tiếng lá rơi cũng khiến người ta giật mình. Tôi nhớ có lúc, một đồng đội phía trước khẽ trượt chân, cả hàng lập tức dừng lại, nín thở. Không ai nói một lời, nhưng tất cả đều hiểu: chỉ cần một sơ suất nhỏ, cái giá phải trả sẽ rất lớn.

Đêm hành quân ấy dài tưởng như vô tận. Thời gian trôi chậm đến mức người ta không còn cảm nhận được phút giây. Tôi chỉ biết bước tiếp, bước tiếp, không nghĩ đến điều gì khác. Trong đầu tôi lúc ấy chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải hoàn thành nhiệm vụ, phải đến được điểm tập kết an toàn.

Có những đoạn đường, chúng tôi phải bò qua những bãi đất trống, nơi ban ngày từng bị bom cày xới. Đất còn mùi khói, mùi thuốc súng. Tôi cảm nhận rõ sự mong manh của sự sống. Chỉ cần địch phát hiện, tất cả có thể tan biến trong chớp mắt.

Nhưng cũng chính trong đêm không trăng ấy, tôi cảm nhận sâu sắc nhất tình đồng đội. Không ai bỏ lại ai. Người đi trước luôn khẽ ra hiệu, người đi sau luôn sẵn sàng đỡ đồng đội nếu vấp ngã. Không cần lời nói, chúng tôi hiểu nhau bằng ánh mắt, bằng nhịp bước.

Khi trời gần sáng, đơn vị dừng lại trong một khu rừng rậm. Ai nấy mệt rã rời, quần áo ướt sũng mồ hôi. Nhưng khi nghe chỉ huy thông báo đã đến nơi an toàn, cả đơn vị thở phào nhẹ nhõm. Đêm hành quân không trăng đã qua, để lại trong tôi một ký ức không bao giờ phai.

Giờ đây, khi đã rời xa chiến tranh, mỗi lần nhìn lên bầu trời đêm, tôi lại nhớ đến đêm ấy. Đêm không trăng, nhưng lòng người lính thì sáng hơn bao giờ hết. Chính ánh sáng của niềm tin, của ý chí và tình đồng đội đã dẫn chúng tôi đi qua bóng tối, đi qua cái chết, để giữ lại sự sống và hy vọng cho ngày mai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn