Một đêm không ngủ
Đêm ấy, tôi không ngủ. Không phải chỉ riêng tôi. Trong đơn vị, rất nhiều anh em cũng thức. Người kiểm tra lại công việc, người ngồi bên chiến hào, người tranh thủ viết vài dòng thư về gia đình.

Đêm ấy, tôi không ngủ.
Không phải chỉ riêng tôi. Trong đơn vị, rất nhiều anh em cũng thức. Người kiểm tra lại công việc, người ngồi bên chiến hào, người tranh thủ viết vài dòng thư về gia đình.
Sau những ngày chiến đấu căng thẳng, ai cũng hiểu rằng phía trước còn nhiều nhiệm vụ.
Trời Điện Biên về đêm lạnh và nhiều sương. Những ngọn đồi phía xa chìm trong bóng tối.
Tôi ngồi bên một người đồng đội tên Minh.
Anh hỏi:
— Cậu không ngủ à?
Tôi cười:
— Chưa buồn ngủ.
Anh im lặng một lúc rồi nói:
— Tôi cũng vậy.
Chúng tôi ngồi cạnh nhau, mỗi người theo đuổi một dòng suy nghĩ.
Minh lấy từ túi áo ra một lá thư.
— Nhà gửi.
Tôi hỏi:
— Mẹ à?
— Ừ. Mẹ bảo ở nhà mọi người vẫn khỏe.
Anh đọc chậm từng dòng.
Đọc xong, anh gấp lá thư lại thật cẩn thận.
Tôi nhìn anh rồi chợt nhớ đến gia đình mình.
Đã lâu tôi chưa được về nhà.
Tôi nhớ con đường làng.
Nhớ tiếng mẹ gọi.
Nhớ những bữa cơm giản dị mà ngày trước tôi thường nghĩ là điều rất bình thường.
Trong chiến tranh, những điều bình thường ấy lại trở nên quý giá.
Một lúc sau, cán bộ đi kiểm tra.
Anh nhắc:
— Anh em tranh thủ nghỉ ngơi, mai còn nhiệm vụ.
Mọi người đáp:
— Rõ!
Nhưng đêm ấy, giấc ngủ đến rất khó.
Không khí trước một nhiệm vụ quan trọng khiến ai cũng suy nghĩ.
Có người nhớ nhà.
Có người nghĩ về đồng đội.
Có người chỉ lặng lẽ ngồi nhìn trời.
Tôi lấy một mảnh giấy nhỏ ra viết.
Tôi viết cho mẹ:
“Con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo. Con nhớ nhà và mong ngày hòa bình.”
Tôi không viết nhiều.
Tôi biết mẹ chỉ cần biết tôi vẫn bình an là đủ.
Viết xong, tôi gấp tờ giấy lại.
Đêm càng về khuya.
Một đồng đội ngồi cạnh bỗng nói:
— Sau này hòa bình, việc đầu tiên cậu làm là gì?
Tôi suy nghĩ rồi đáp:
— Về nhà.
Anh cười:
— Tôi cũng vậy.
Chúng tôi cùng cười rất khẽ.
Không ai nói thêm.
Nhưng câu chuyện nhỏ ấy khiến đêm trở nên ấm áp hơn.
Gần sáng, sương vẫn phủ kín những dãy núi.
Tôi đứng dậy, kiểm tra lại công việc của mình.
Những người khác cũng bắt đầu chuẩn bị.
Một đêm không ngủ đã qua.
Phía trước vẫn là nhiệm vụ.
Nhưng trong lòng chúng tôi có thêm một điều để hướng tới:
Ngày trở về.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã kết thúc, tôi vẫn nhớ đêm ấy.
Tôi nhớ những người đồng đội ngồi bên mình.
Nhớ lá thư nhà.
Nhớ những câu chuyện rất nhỏ giữa một đêm dài.
Có lẽ đó chính là điều làm nên ký ức của người lính: giữa những ngày tháng khó khăn, họ vẫn giữ trong lòng tình yêu gia đình, tình đồng đội và niềm tin vào hòa bình.


