MỘT ĐÊM KHÔNG NGỦ
Một đêm trong những năm tháng quân ngũ, Nguyễn Văn Quang không thể ngủ vì nhớ gia đình. Ông cùng đồng đội ngồi kể chuyện quê hương cho đến sáng. Đêm ấy giúp ông nhận ra rằng tình đồng đội có thể làm vơi đi nỗi nhớ và tiếp thêm sức mạnh.
Ông Nguyễn Văn Quang nhớ nhất một đêm mà cả nhóm gần như không ngủ.
Đêm ấy, ông rất nhớ nhà.
Một người bạn nhận ra và hỏi chuyện.
Quang kể về cha mẹ.
Sau đó, những người khác cũng bắt đầu kể về gia đình mình.
Có người kể chuyện quê, có người kể về người yêu, có người kể về những ngày còn đi học.
Câu chuyện kéo dài.
Không ai biết thời gian trôi qua lúc nào.
Đến sáng, mọi người mới nhận ra đã thức gần cả đêm.
Quang nói rằng ông không còn cảm thấy buồn như lúc đầu.
Bởi bên cạnh ông có những người cũng đang nhớ nhà.
Sau chiến tranh, ông trở về quê và hiện sinh sống tại phường Hồng Bàng.
Những người bạn năm ấy trở thành một phần ký ức đẹp.
Ông nói, có những lúc con người không cần một lời khuyên lớn lao. Chỉ cần có người ngồi bên cạnh lắng nghe cũng đủ để vượt qua một đêm dài.


