Một đêm ở Bệnh viện Bạch Mai
Một đêm ở Bệnh viện Bạch Mai
Tháng 12 năm 1972, tôi nằm điều trị tại Bệnh viện Bạch Mai. Đêm đó, còi báo động vang lên, y tá hối mọi người xuống hầm. Nhưng không phải ai cũng di chuyển được. Khi bom rơi, cả khu rung chuyển. Tôi nằm trên cáng, nhìn trần nhà rung lên từng nhịp. Một y tá quay lại, kéo chăn cho tôi, nói rất nhanh: “Cố lên.” Sau đợt ném bom, bệnh viện bị tàn phá nặng. Sáng hôm sau, tôi được chuyển đi nơi khác. Khi đi qua những bức tường đổ, tôi thấy những chiếc giường còn nguyên nhưng không còn người. Tôi hiểu mình đã đi qua một đêm mà rất nhiều người không qua được.



