Bài viết

Một đêm ở bệnh xá

Câu chuyện kể về một đêm làm việc tại bệnh xá dã chiến của bác sĩ Đặng Thùy Trâm trong thời kỳ kháng chiến chống Mĩ tại Quảng Ngãi. Trong hoàn cảnh chiến tranh ác liệt, chị vẫn tận tụy cứu chữa thương binh, ghi lại những dòng nhật ký đầy xúc động về sự hi sinh, lòng dũng cảm và niềm tin vào hòa bình.

Ninh Bình05/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm ấy, trong cánh rừng ở Quảng Ngãi, bệnh xá dã chiến chỉ là một căn hầm lợp lá cọ, xung quanh phủ kín ngụy trang bằng cành cây. Ngoài xa, tiếng đại bác từ căn cứ Mĩ vẫn đều đặn vọng lại, mỗi lần đất dưới chân rung lên, ngọn đèn bão trong hầm lại chao đảo. Bác sĩ Đặng Thùy Trâm vừa kết thúc ca mổ cho một anh thương binh bị mảnh pháo găm đầy ngực, áo blouse đã lấm đầy máu nhưng chị vẫn kiên nhẫn cúi xuống khâu từng mũi cuối cùng.

Trên chiếc bàn gỗ thô ráp, cuốn nhật ký nhỏ mở sẵn. Mỗi khi tạm nghỉ, chị lại vội vàng ghi vài dòng: hôm nay bệnh xá nhận thêm bao nhiêu thương binh, ai đã hy sinh, ai vừa thoát chết trong gang tấc, và cả nỗi nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ Hà Nội yên bình. Chị viết rằng có lúc cũng sợ bom đạn, cũng mệt mỏi, nhưng nghĩ đến đồng đội ngoài chiến hào và những em bé làng chài dưới chân núi vẫn sống giữa bom rơi đạn nổ, chị lại thấy mình phải mạnh mẽ hơn.

Gần nửa đêm, một đơn vị đưa vào thêm mấy thương binh mới. Có cậu chiến sĩ chỉ bằng tuổi em trai chị, chân dính mìn, mặt tái xanh vì mất máu nhưng vẫn cắn răng chịu đựng không kêu một tiếng. Chị nắm tay cậu, nói nhỏ: “Em yên tâm, chị sẽ cố cứu em để còn về quê cày ruộng với mẹ.” Trong ánh đèn lờ mờ, bàn tay bác sĩ nhỏ bé nhưng dứt khoát, kim khâu nhịp nhàng trên làn da rách nát, phía ngoài rừng, hỏa châu vẫn chói lòa soi cả một vùng đồi.

Khi ca mổ cuối cùng kết thúc, trời đã gần sáng. Chị ngồi tựa lưng vào vách hầm, mở cuốn nhật ký và ghi thêm vài dòng: hôm nay chiến tranh lại cướp đi mấy người chị thương quý, nhưng niềm tin vào ngày đất nước thống nhất vẫn cháy sáng trong tim. Chị viết rằng nếu một ngày nào đó nhật ký này còn, chị mong thế hệ sau sẽ hiểu thế nào là sự hi sinh của những người trẻ tuổi trong chiến tranh, để biết trân trọng hòa bình.

Ít lâu sau, trên một tuyến đường chiến dịch, bác sĩ Đặng Thùy Trâm ngã xuống trong một trận càn của quân Mĩ, khi mới 27 tuổi. Nhật ký của chị được một cựu binh Mĩ giữ lại, không đốt đi, và hơn 30 năm sau mới được trả về gia đình, trở thành cuốn sách “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” / “Last Night I Dreamed of Peace”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn