Bài viết

Một đêm phá cầu của quân Pháp.

Nghệ An18/07/2026Lữ Văn Phuôm (Đoàn xã Hữu Kiệm)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn nhớ như in một đêm mùa đông năm ấy, khi đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ phá cây cầu do quân Pháp kiểm soát.

Đó là một nhiệm vụ đặc biệt. Cây cầu nằm trên tuyến đường quan trọng, nơi quân địch thường xuyên vận chuyển binh lính, lương thực và vũ khí. Nếu phá được cây cầu ấy, chúng tôi có thể làm chậm bước tiến của địch, tạo điều kiện cho các đơn vị bạn chuẩn bị chiến đấu.

Chiều hôm đó, khi trời vừa bắt đầu tối, chúng tôi đã âm thầm chuẩn bị mọi thứ. Không ai nói nhiều. Ai cũng hiểu rằng chuyến đi này vô cùng nguy hiểm. Chỉ cần một tiếng động nhỏ, một ánh lửa bất cẩn cũng có thể khiến cả tổ bị phát hiện.

Đêm xuống, chúng tôi rời căn cứ. Con đường đến cây cầu đi qua những khu rừng tối, những bờ suối lạnh và những lối mòn quen thuộc của người dân địa phương. Mỗi bước chân đều phải thật nhẹ. Chúng tôi vừa đi vừa quan sát, tránh các vị trí tuần tra của quân địch.

Khi đến gần mục tiêu, cả tổ dừng lại. Từ xa, ánh đèn của trạm gác địch vẫn le lói. Tiếng nói của lính canh vọng trong màn đêm. Chúng tôi nằm im chờ thời cơ, kiên nhẫn như những người thợ đang chuẩn bị cho một công việc vô cùng quan trọng.

Rồi thời điểm đã đến. Chúng tôi nhanh chóng tiến lên, thực hiện nhiệm vụ theo kế hoạch. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chỉ nghĩ đến những người đồng đội đang chiến đấu ở phía trước, nghĩ đến những con đường mà quân ta cần được bảo vệ và nghĩ đến ngày đất nước giành lại tự do.

Khi nhiệm vụ hoàn thành, tiếng nổ vang lên giữa màn đêm. Cây cầu bị phá hỏng, tuyến vận chuyển của địch bị gián đoạn. Chúng tôi lập tức rút lui theo đường đã chuẩn bị, không để lại dấu vết.

Trên đường trở về, ai cũng im lặng vì mệt, nhưng trong lòng đều có một niềm vui khó tả. Chúng tôi biết rằng chiến công ấy tuy nhỏ bé, nhưng trong cuộc kháng chiến, mỗi hành động đều có ý nghĩa. Người ngoài mặt trận cầm súng, người mở đường, người vận chuyển lương thực, người làm nhiệm vụ bí mật như chúng tôi – tất cả đều đang góp sức cho một mục tiêu chung.

Nhiều năm đã trôi qua, tôi vẫn nhớ tiếng bước chân trong đêm rừng hôm ấy. Đó là những bước chân của tuổi trẻ, của lòng can đảm và của niềm tin rằng rồi sẽ có một ngày đất nước được sống trong hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn