Một đêm pháo kích dữ dội
Quảng Trị – vùng đất gánh chịu nhiều đau thương trong chiến tranh – là nơi lưu giữ ký ức của biết bao con người đã trực tiếp chứng kiến những năm tháng khốc liệt. Ông Trần Văn Hợi (sinh năm 1956), quê tại xã Triệu Long, huyện Triệu Phong, là một trong những người như thế. Dù không trực tiếp cầm súng, nhưng những gì ông trải qua trong mùa hè năm 1972 đã trở thành ký ức không thể nào quên
Năm 1972, khi chiến sự bùng nổ dữ dội tại Quảng Trị, ông Hợi mới 16 tuổi. Gia đình ông sống gần khu vực thị xã, nơi thường xuyên bị pháo kích. Khi tiếng súng ngày càng dồn dập, nhiều gia đình trong làng đã sơ tán, nhưng gia đình ông vẫn bám trụ vì còn người thân lớn tuổi không thể di chuyển xa.
Những ngày đó, cuộc sống gắn liền với chiếc hầm đất đào vội sau nhà. Hầm chỉ đủ chỗ cho vài người ngồi co ro, mái được che bằng gỗ và đất. Mỗi khi pháo rít lên, cả nhà lập tức chui xuống hầm. Ông Hợi nhớ rõ có những đêm pháo sáng rực trời, tiếng nổ liên hồi khiến mặt đất rung chuyển. Đất cát rơi xuống mái hầm, không khí đặc quánh, ai cũng im lặng, chỉ nghe tiếng thở gấp.
Một buổi sáng tháng 7/1972, sau một đêm pháo kích dữ dội, ông theo cha lên mặt đất. Cảnh tượng trước mắt khiến ông không thể quên: nhiều ngôi nhà trong xóm bị san phẳng, cây cối gãy đổ, khói vẫn còn bốc lên từ những đống đổ nát. Người dân hốt hoảng tìm kiếm người thân, gọi nhau trong tuyệt vọng. Ông cùng cha tham gia đưa những người bị thương đến nơi an toàn, dù bản thân vẫn còn run sợ.
Không chỉ đối mặt với bom đạn, gia đình ông còn phải chịu cảnh thiếu đói. Lương thực dần cạn kiệt, họ phải ăn khoai, ăn sắn thay cơm. Nước uống phải đi lấy từ những giếng xa, trong khi nguy cơ pháo kích luôn thường trực. Dù vậy, tình làng nghĩa xóm trở thành chỗ dựa lớn. Người còn ít chia cho người thiếu, cùng nhau đào thêm hầm trú ẩn, giúp nhau vượt qua từng ngày.
Ông Hợi cũng nhớ rõ hình ảnh những người lính bám trụ chiến đấu quanh khu vực. Họ trẻ, gầy nhưng ánh mắt rất kiên cường. Thỉnh thoảng, họ ghé qua xin nước hoặc nghỉ tạm, luôn động viên người dân giữ vững tinh thần. “Chính họ khiến chúng tôi tin rằng sẽ có ngày hòa bình,” ông kể.
Sau năm 1975, gia đình ông trở về dựng lại nhà cửa trên nền cũ. Những năm đầu rất khó khăn, nhưng ai cũng cố gắng làm lại từ đầu. Riêng ông, ký ức về những ngày sống giữa bom đạn vẫn luôn hiện hữu.


