một đêm phục kích trong rừng
Bác Lê Xuân Định nhập ngũ khi đất nước vừa thống nhất nhưng biên giới phía Bắc còn nhiều sóng gió. Những năm tháng đứng chân nơi núi rừng Cao Bằng đã rèn bác thành người lính gan góc, bền bỉ. Ký ức về những đêm gác giữa sương lạnh vẫn theo bác suốt cuộc đời.
Không phải ai sinh ra sau chiến tranh chống Mỹ cũng được sống trong hòa bình trọn vẹn.
Bác Lê Xuân Định, nay là Chỉ huy trưởng thôn Nhân Đạo, xã Hoằng Hóa, thuộc thế hệ lính bảo vệ Tổ quốc trong giai đoạn biên giới căng thẳng.
Sinh năm 1964, bác nhập ngũ đầu những năm 1980, được biên chế vào đơn vị bộ binh làm nhiệm vụ bảo vệ tuyến biên giới tỉnh Cao Bằng. Đó là những năm tháng gian khổ, khi kẻ thù vẫn lén lút xâm nhập, khi mỗi bước chân tuần tra đều phải căng mắt cảnh giác.
“Ban ngày còn đỡ, ban đêm sương phủ kín núi. Đứng gác mà rét run, tay cứng lại, nhưng không ai dám lơ là,” bác nhớ lại.
Kỷ niệm sâu sắc nhất của bác là một đêm phục kích trong rừng, khi đơn vị phát hiện dấu vết xâm nhập. Trời tối, rừng im phăng phắc. Tiếng côn trùng bỗng trở nên đáng sợ.
“Lúc ấy tôi nghĩ, nếu có chuyện gì xảy ra thì mình cũng phải giữ vững vị trí. Sau lưng là quê hương.”
Sau khi hoàn thành nghĩa vụ, bác trở về Hoằng Hóa, tiếp tục gắn bó với phong trào địa phương. Phẩm chất người lính năm xưa giúp bác luôn dứt khoát, trách nhiệm, nói đi đôi với làm.
Bác được tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba – phần thưởng cho những năm tháng lặng thầm nơi biên cương.



