MỘT ĐÊM TÌM ĐƯỜNG
MỘT ĐÊM TÌM ĐƯỜNG
Ông Nguyễn Văn Lệ nhớ nhất một đêm ở N-109-P38 không phải vì công việc hôm đó nặng nhọc, mà vì ông đã có một phen “không biết mình đang ở đâu”.
Hôm ấy, sau khi hoàn thành công việc, mọi người trở về nơi nghỉ. Đường lúc ấy không giống bây giờ. Không có những con đường rõ ràng, càng không có đèn đường. Ban ngày còn nhìn được hướng, đến tối thì đi vài đoạn đã khó phân biệt.
Ông Lệ đi cùng mấy người.
Đang đi thì phía trước có một đoạn đường rẽ.
Người đi trước bảo:
“Rẽ trái.”
Người phía sau lại nói:
“Không, phải đi bên kia.”
Hai bên nói qua nói lại một lúc rồi chẳng ai chắc mình đúng.
Cuối cùng cả nhóm quyết định đi theo một người.
Đi được một đoạn, ông Lệ bắt đầu thấy có gì đó không ổn.
“Khoan đã.”
Mọi người dừng lại.
Ông nhìn quanh.
Không đúng.
Ông không nhận ra con đường này.
Có người hỏi:
“Thế giờ làm sao?”
Ông Lệ cười:
“Thì đứng đây đến sáng à?”
Cả nhóm bật cười, nhưng trong bụng ai cũng hơi lo.
Ông Lệ không vội. Ông ngồi xuống, nhớ lại đoạn đường lúc đi qua ban ngày. Ông nhớ một gốc cây, một con dốc và một đoạn suối nhỏ.
Ông nói:
“Quay lại.”
Mấy người đi theo ông.
Đi được một lúc, quả nhiên họ gặp lại một dấu hiệu quen thuộc.
Có người thở phào:
“May có ông.”
Ông Lệ chỉ cười.
“Không phải tôi giỏi. Chẳng qua tôi nhớ đường.”
Cả nhóm tiếp tục đi.
Đêm ấy về đến nơi, mọi người mới ngồi kể lại rồi cười với nhau. Người thì bảo mình đã chắc chắn đi đúng hướng, người thì nhận mình lúc ấy chỉ đi theo người khác.
Ông Lệ nhớ nhất câu một người nói:
“Sau này mà đi đâu, cứ để ông Lệ dẫn đường.”
Mọi người lại cười.
Chuyện chỉ có vậy.
Không có gì lớn lao.
Nhưng nhiều năm sau, khi nhắc lại thời gian ở N-109-P38, ông Lệ vẫn kể câu chuyện ấy. Ông bảo có những chuyện trong đời chẳng đáng ghi vào sách, nhưng lại nằm rất lâu trong trí nhớ.
Bởi những ngày ấy, ngoài công việc, con người vẫn có lúc lúng túng, có lúc nhầm đường, có lúc cười với nhau vì những chuyện rất nhỏ.
“Chúng tôi khi ấy còn trẻ,” ông nói. “Khổ thì khổ thật, nhưng đâu phải lúc nào cũng căng thẳng. Có lúc cũng cười suốt.”
Rồi ông im lặng một lúc.
Có lẽ điều ông nhớ không phải là đêm hôm ấy đã đi lạc bao xa.
Ông nhớ những người đã cùng mình đi trong đêm.
Những người khi ấy còn trẻ, cùng nhau lần từng bước trong bóng tối, vừa lo vừa cười, rồi cuối cùng cũng tìm được đường về.


