Khác

Một đêm trong rừng của người lính Lê Tam Bình

Một đêm trong rừng của người lính Lê Tam Bình

Thanh Hóa10/03/2026xã Thiệu Trung (xã Thiệu Trung)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện này được kể lại từ ký ức của người lính Lê Tam Bình, sinh năm 1950, người đã trải qua nhiều năm tháng gian khổ nơi chiến trường. Đối với ông, đó không phải là một trận đánh lớn hay một chiến công đặc biệt, mà chỉ là một kỷ niệm rất bình dị trong cuộc sống của những người lính, nhưng lại khiến ông nhớ mãi suốt cuộc đời.

Năm ấy, khi còn là một chàng trai trẻ, Lê Tam Bình cùng đơn vị của mình nhận nhiệm vụ hành quân xuyên qua một khu rừng lớn để đến vị trí tập kết mới. Từ sáng sớm, khi màn sương còn phủ kín các tán cây, cả đơn vị đã lên đường. Con đường rừng rất khó đi, nhiều đoạn dốc cao trơn trượt vì đất ẩm sau những cơn mưa. Có đoạn họ phải lội qua những con suối nhỏ, nước lạnh chảy xiết làm ướt hết giày và ống quần.

Trên lưng mỗi người lính là chiếc ba lô nặng, bên trong có quần áo, một ít gạo, lương khô và những vật dụng cần thiết cho nhiều ngày hành quân. Sau nhiều giờ đi bộ liên tục, ai cũng thấm mệt. Mồ hôi hòa lẫn với bùn đất, quần áo dính đầy lá khô và đất rừng.

Đến khi mặt trời dần khuất sau những tán cây cao, đơn vị của Lê Tam Bình mới tìm được một khoảng đất khá bằng phẳng để dừng chân nghỉ qua đêm. Rừng lúc ấy bắt đầu tối dần, ánh sáng chỉ còn le lói. Người chỉ huy nhanh chóng phân công nhiệm vụ cho từng người để chuẩn bị cho buổi tối.

Một nhóm được giao nhiệm vụ nhặt củi khô, một nhóm khác đào bếp dã chiến để nấu ăn. Lê Tam Bình cùng hai đồng đội được cử đi lấy nước ở con suối gần đó. Họ mang theo bi đông rồi men theo con đường nhỏ dẫn xuống suối. Nước suối trong vắt, chảy qua những tảng đá lớn tạo nên âm thanh róc rách giữa không gian yên tĩnh của rừng sâu.

Sau một ngày hành quân mệt mỏi, cả ba người lính đều tranh thủ rửa mặt và uống vài ngụm nước mát. Làn nước lạnh khiến họ cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Trước khi quay về, họ còn nhặt thêm vài cành củi khô mang về để nhóm bếp.

Khi trở lại nơi nghỉ, bếp dã chiến đã được nhóm lên trong một hố đất nhỏ để khói không bốc cao. Một nồi cơm đang sôi lục bục, bên cạnh là nồi canh rau rừng. Những loại rau này do các anh vừa tìm được quanh khu rừng gần đó.

Bữa tối hôm ấy rất đơn giản, chỉ có cơm và canh rau, nhưng sau cả ngày hành quân vất vả, ai cũng ăn rất ngon. Những người lính ngồi quây quần quanh bếp lửa nhỏ, vừa ăn vừa kể cho nhau nghe chuyện quê nhà. Có người nhắc đến cha mẹ, có người kể về cánh đồng làng hay con đường nhỏ trước nhà. Những câu chuyện giản dị ấy khiến không khí giữa rừng sâu trở nên ấm áp hơn.

Sau bữa ăn, mọi người bắt đầu chuẩn bị chỗ ngủ. Họ mắc võng giữa hai thân cây lớn và phủ thêm áo mưa lên trên để tránh sương đêm. Một số người được phân công thay phiên nhau canh gác để đảm bảo an toàn cho cả đơn vị.

Đêm trong rừng rất tĩnh lặng. Chỉ có tiếng côn trùng kêu râm ran, tiếng gió thổi qua các tán lá và thỉnh thoảng là tiếng suối chảy xa xa. Lê Tam Bình nằm trên chiếc võng của mình, nhìn lên bầu trời qua những khoảng trống giữa các cành cây. Những vì sao nhỏ lấp lánh hiện ra trong màn đêm.

Trong khoảnh khắc yên tĩnh ấy, ông nhớ đến gia đình ở quê nhà. Ông nhớ những bữa cơm ấm áp bên cha mẹ và nhớ cuộc sống bình yên trước khi ra chiến trường. Nhưng khi nhìn quanh và thấy những người đồng đội đang nằm nghỉ bên cạnh, ông lại cảm thấy ấm lòng. Chính tình đồng đội đã giúp những người lính vượt qua những ngày tháng gian khổ nơi chiến trường.

Đêm đó sương xuống rất nhiều, không khí trở nên lạnh hơn. Một vài người trở mình trong võng vì cái lạnh của rừng đêm. Nhưng vì đã quá mệt sau một ngày dài hành quân, hầu hết mọi người đều nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Khi những tia sáng đầu tiên của buổi sáng bắt đầu xuất hiện, cả khu rừng dần bừng tỉnh. Tiếng chim hót vang lên khắp nơi. Đơn vị nhanh chóng thức dậy, thu dọn võng, dập tắt bếp lửa và chuẩn bị tiếp tục hành quân.

Dù ai cũng còn mệt sau một đêm ngủ giữa rừng, nhưng không ai chùn bước. Tất cả lại khoác ba lô lên vai và tiếp tục bước đi trên con đường phía trước.

Nhiều năm sau, khi nhớ lại kỷ niệm ấy, bác Bình thường nói rằng những đêm ngủ giữa rừng tuy rất gian khổ nhưng lại là ký ức sâu sắc nhất trong cuộc đời người lính của ông. Chính trong những hoàn cảnh khó khăn ấy, tình đồng đội, sự sẻ chia và ý chí kiên cường của những người lính đã giúp họ vượt qua tất cả. Những kỷ niệm giản dị ấy đã theo ông suốt cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Một đêm trong rừng của người lính Lê Tam Bình | Câu chuyện thời hoa lửa