Một đêm trực bên bờ sông
Ông đứng rất lâu bên bờ nước. “Ngày trước chúng tôi đứng đây để canh giữ bình yên. Hôm nay tôi trở lại và thấy những con thuyền đi lại bình thường. Nhìn vậy thôi mà thấy xúc động.”

Ông Trần Đức Minh từng có những tháng ngày làm nhiệm vụ bảo vệ một khu vực ven sông. Công việc chủ yếu là trực gác, tuần tra và bảo đảm an toàn cho các hoạt động vận chuyển.
Ông nhớ nhất những đêm trời yên. Cả khu vực chìm trong bóng tối. Người lính ngồi bên bờ sông, mắt hướng về phía xa.
Có đêm, Minh và một đồng đội cùng trực. Hai người nói chuyện rất nhỏ để giữ yên lặng. Họ kể về quê nhà, về những con phố Hải Phòng và những dự định sau chiến tranh.
Người đồng đội nói: “Sau này hòa bình, tôi muốn đưa mẹ đi thăm biển.”
Minh cười: “Còn tôi chỉ muốn được ngủ một giấc thật dài ở nhà.”
Những câu nói rất bình thường ấy lại trở thành ký ức sâu sắc.
Chiến tranh khiến người ta trân trọng những điều giản dị nhất: một mái nhà, một bữa cơm gia đình, một giấc ngủ bình yên.
Nhiều năm sau, Minh có dịp trở lại khu vực năm xưa. Dòng sông vẫn chảy, nhưng cảnh vật đã thay đổi rất nhiều.
Ông đứng rất lâu bên bờ nước.
“Ngày trước chúng tôi đứng đây để canh giữ bình yên. Hôm nay tôi trở lại và thấy những con thuyền đi lại bình thường. Nhìn vậy thôi mà thấy xúc động.”
Với ông, hòa bình không phải điều gì xa xôi. Hòa bình chính là cuộc sống bình dị mà mọi người đang có.



