Cựu chiến binh

Một đêm trường Sơn

Thái Nguyên07/04/2026Nông Minh Trần (Cường Lợi)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn nhớ như in đêm ấy—một đêm rừng Trường Sơn đặc quánh hơi sương và mùi đất ẩm. Khi đó tôi mới ngoài hai mươi, là một chiến sĩ thông tin, tham gia kháng chiến chống Mỹ, nhiệm vụ là giữ cho đường dây liên lạc giữa các đơn vị luôn thông suốt.

Hôm đó, đơn vị tôi nhận lệnh phải chuyển gấp một bức điện quan trọng ra tiền tuyến. Máy bay địch quần thảo suốt ngày, nên chúng tôi chỉ có thể hành quân vào ban đêm. Tôi cùng anh Lâm—một đồng đội hơn tôi vài tuổi—ôm chiếc máy điện đài nặng trĩu, men theo con đường mòn xuyên rừng.

Đi được nửa đường, pháo sáng bất ngờ rực lên. Cả khu rừng như bị lật tung. Chúng tôi lập tức lao xuống hố bom cũ. Tim đập dồn dập, tôi nghe rõ cả tiếng thở của mình lẫn tiếng máy bay gầm rú trên đầu.

“Bình tĩnh, còn đường là còn sống,” anh Lâm thì thầm.

Chờ pháo sáng tắt, chúng tôi tiếp tục đi. Nhưng chưa được bao lâu, một loạt bom dội xuống phía trước. Đất đá văng mù mịt. Khi khói tan, con đường quen thuộc đã bị xóa sổ, chỉ còn lại những hố sâu chằng chịt.

Chúng tôi buộc phải vòng qua một lối khác—nguy hiểm hơn, nhưng không còn lựa chọn.

Đến gần sáng, khi chỉ còn cách điểm giao liên chừng vài trăm mét, anh Lâm bất ngờ khựng lại. Anh giẫm phải mảnh bom, chân bị thương nặng. Máu thấm ướt cả ống quần.

“Tôi không đi tiếp được… cậu mang máy đi đi!” anh nói, giọng gấp gáp.

Tôi lắc đầu. “Không, phải cùng nhau!”

Nhưng anh nắm chặt tay tôi, ánh mắt kiên quyết: “Tin này phải đến nơi trước khi trời sáng. Nhanh lên!”

Tôi cắn răng, tháo máy khỏi lưng anh, rồi chạy. Mỗi bước chân như nặng trĩu, không chỉ vì chiếc máy, mà còn vì để lại đồng đội phía sau.

Khi tôi tới nơi, trời vừa hửng sáng. Bức điện được truyền đi kịp thời. Sau này tôi mới biết, nhờ nó mà một đơn vị của ta tránh được một trận càn lớn.

Chiều hôm đó, tôi quay lại tìm anh Lâm. May mắn thay, đội cứu thương đã đưa anh đi trước đó. Anh sống.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, chúng tôi gặp lại nhau. Anh vẫn hay cười và trêu: “Hồi đó mà cậu không chạy nhanh, chắc giờ chẳng còn ngồi đây uống trà đâu.”

Còn tôi, mỗi lần nhớ lại quãng đời tham gia kháng chiến chống Mỹ, vẫn thấy lòng mình lặng đi. Đó là những năm tháng gian khổ, mất mát, nhưng cũng là nơi tình đồng đội tỏa sáng mạnh mẽ nhất—thứ đã giúp chúng tôi vượt qua tất cả, kể cả những đêm tối nhất của cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn