MỘT ĐÊM VƯỢT SÔNG TRONG MƯA PHÁO
Giữa chiến trường ác liệt, có những dòng sông không chỉ ngăn cách hai bờ đất, mà còn là ranh giới sinh tử. Câu chuyện là ký ức không thể nào quên về một đêm vượt sông trong mưa pháo của người lính thông tin trẻ tuổi – nơi mà mỗi nhịp chèo đều gắn với sự sống còn của cả đơn vị.
Trong cuộc đời người lính của ông Lê Văn Chắt, có rất nhiều lần băng rừng, vượt suối, đối mặt với bom đạn. Nhưng có một đêm, mỗi khi nhớ lại, tim ông vẫn nhói lên như vừa mới hôm qua. Đó là đêm vượt sông giữa mưa pháo – một đêm mà ông hiểu rõ thế nào là “đi mà không chắc còn ngày trở lại”.
Hôm ấy, đơn vị ông nhận được lệnh khẩn: phải chuyển mệnh lệnh tác chiến sang một đơn vị đang ém quân bên kia sông. Con sông không rộng, nhưng là tuyến chia cắt nguy hiểm. Địch thường xuyên rải pháo và thả bom để ngăn chặn các mũi liên lạc của ta.
Trời tối đen, mây thấp, gió thổi lạnh buốt. Nước sông cuộn chảy xiết vì mưa lớn kéo dài nhiều ngày. Ông Chắt cùng một đồng đội được giao nhiệm vụ vượt sông. Không thuyền lớn, không cầu phao, chỉ có một chiếc xuồng nhỏ thô sơ được ngụy trang bằng cành lá.
Trước khi đi, người chỉ huy nhìn hai anh thật lâu rồi nói ngắn gọn:
“Mệnh lệnh phải sang được bên kia trước rạng sáng.”
Không ai hỏi thêm điều gì. Bởi ai cũng hiểu, vượt được sông hay không không chỉ phụ thuộc vào sức người, mà còn là may mắn.
Chiếc xuồng rời bờ trong im lặng. Nước lạnh buốt ngấm dần vào da thịt. Ông Chắt cắn chặt răng, dùng hết sức chèo đều tay. Mỗi tiếng khua nước đều khiến tim ông thắt lại, sợ bị địch phát hiện.
Giữa dòng sông, bất ngờ pháo địch nổ dồn dập. Ánh chớp lóe lên xé toạc màn đêm. Nước bắn tung trắng xóa. Sóng từ những quả pháo làm chiếc xuồng chao đảo dữ dội. Có lúc, ông tưởng như xuồng sắp lật.
Hai người lập tức buông chèo, áp sát xuồng, để mặc cho dòng nước đẩy trôi, hy vọng tránh được tầm quan sát của địch. Trong khoảnh khắc ấy, ông nghe rất rõ tiếng tim mình đập, tiếng thở gấp gáp hòa lẫn tiếng mưa và tiếng pháo.
Một quả pháo nổ rất gần. Mảnh nước bắn lên rát buốt. Đồng đội của ông bị sóng đánh va mạnh vào mạn xuồng, máu chảy ra từ trán. Nhưng anh chỉ khẽ ra hiệu tiếp tục đi. Không ai dám dừng lại.
Sau gần một giờ vật lộn với dòng nước và mưa pháo, chiếc xuồng cũng chạm được vào bờ bên kia. Hai người nhanh chóng kéo xuồng vào bụi rậm, rồi bò sát đất tiến về vị trí đơn vị bạn đóng quân.
Khi mệnh lệnh được trao tận tay người chỉ huy, ông Chắt mới cảm thấy đôi tay mình run lên không kiểm soát. Không phải vì lạnh, mà vì vừa đi qua lằn ranh sinh tử. Nhờ mệnh lệnh ấy, đơn vị kịp thời điều chỉnh đội hình, tránh được một trận càn lớn của địch vào rạng sáng hôm sau.
Nhiều năm sau, mỗi lần đứng trước dòng sông yên bình của thời hòa bình, ông Chắt lại nhớ về đêm vượt sông năm ấy. Ông hiểu rằng, trong chiến tranh, có những dòng sông không được ghi tên trong sách sử, nhưng đã chứng kiến biết bao máu xương của người lính.



