Bài viết

Một điểm nhìn trong chiến sự Biên giới 1979

Thái Nguyên11/06/2026Trần Thị Thùy Trang (Khoa Ngoại Ngữ - Trường Đại học Sư phạm Thái Nguyên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cái lạnh và sương mù dày đặc nơi vùng núi biên giới, một người lính trẻ tên Trần Thanh Bình, ngày 4/1/1979, (ở Vĩnh Phúc) thuộc Đồn 33 Công an Vũ trang Lai Châu (nay Đồn Biên phòng cửa khẩu Ma Lù Thàng), cùng hai đồng đội lặng lẽ rời đồn để làm nhiệm vụ. Công việc của họ tưởng chừng quen thuộc: ra trạm gác, quan sát và báo cáo tình hình đều đặn. Nhưng hôm đó, linh cảm về sự bất an dường như đã len lỏi đâu đó, dù không ai nói ra.

Khi đến một khúc cua hẹp, mọi thứ diễn ra quá nhanh. Chỉ một thoáng phát hiện bóng người phía trước, ông lập tức hô to. Tiếng súng vang lên xé tan không gian yên tĩnh. Nhưng ngay sau đó, ông nhận ra một sự thật lạnh người: họ đã rơi vào vòng vây.

Trong cơn hỗn loạn, ông bị đánh mạnh vào đầu, ngã xuống đất. Mắt mờ đi, tai ù đặc, ông chỉ còn cảm nhận được những âm thanh rời rạc của cuộc chiến đang diễn ra ngay bên cạnh. Hai người đồng đội—những người vừa cùng ông bước đi cách đó không lâu—đang chiến đấu trong tuyệt vọng. Rồi mọi thứ như lặng lại: một người nằm xuống, người còn lại bị kéo đi. Khoảnh khắc ấy, nỗi đau không chỉ là thể xác mà còn là sự bất lực khi không thể làm gì hơn.

Khi được đồng đội tìm thấy, ông đã ở lằn ranh cuối cùng. Nhưng ông đã sống.

Nhiều năm sau, khi nhắc lại câu chuyện ấy, có lẽ điều ám ảnh ông không chỉ là vết thương hay ký ức về trận đánh, mà còn là hình ảnh những người đồng đội đã không thể trở về. Và cả cảm giác mong manh của sự sống – khi chỉ một khoảnh khắc, một quyết định, có thể thay đổi tất cả.

Chiến sự qua đi, năm 1983 ông ra quân và bắt đầu kết hôn, sinh con. Cuộc sống của ông bắt đầu quay trở về hoạt động sinh hoạt bình thường. Nhiều năm qua, ông và vợ cùng chăm sóc 5 người con và ai trong số họ cũng có lí tưởng yêu nước, học tập và làm theo lời Bác.

Vào những dịp lễ lớn của Đảng và Nhà nước, ông Bình thường hội họp với bạn bè để hàn huyên, gợi lại những câu chuyên về các trận đánh nhỏ của mình trong quá khứ. Ông cũng hi vọng thế hệ trẻ ngày nay đều có thể kiên trì học tập để tạo ra nguồn nhân lực chất lượng cao – một trong những nhân tố trọng yếu trong việc xây dựng đất nước khi thế giới luôn biến động như ngày nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn