Một điều còn ở lại
Tôi đã nghĩ rằng mình đã khép lại câu chuyện. Nhưng rồi, khi mọi thứ tưởng như đã yên, vẫn còn một điều gì đó ở lại – rất nhẹ thôi, nhưng đủ để khiến tôi không thể hoàn toàn rời khỏi những gì đã trải qua.
Có lẽ, đó không còn là câu chuyện về Nguyễn Thị Út hay những người con của bà nữa. Mà là câu chuyện về chính cảm nhận của tôi – sau khi đã đi qua tất cả.
Tôi nhận ra mình bắt đầu nhìn mọi thứ chậm hơn. Khi nghe một câu chuyện về quá khứ, tôi không còn vội vàng đánh giá hay gói gọn nó trong vài dòng suy nghĩ. Tôi biết rằng, đằng sau mỗi điều được kể ra, luôn còn những phần không thể nói hết.
Tôi cũng hiểu rằng, không phải ký ức nào cũng cần phải được giải thích. Có những điều chỉ cần được cảm nhận, được giữ lại, là đã đủ ý nghĩa.
Tam Ngãi, với tôi, không còn là một địa danh cụ thể. Nó trở thành một ký ức – nơi mà tôi đã từng đến, từng gặp, từng lắng nghe. Một nơi mà mỗi khi nghĩ lại, tôi không nhớ hết chi tiết, nhưng vẫn nhớ rất rõ cảm giác.
Và có lẽ, chính cảm giác ấy mới là điều còn lại lâu nhất.
Không ồn ào,
không rõ ràng,
nhưng luôn hiện diện.
Một điều nhỏ thôi, nhưng đủ để nhắc rằng:
đã từng có một câu chuyện chạm đến mình,
và vẫn còn ở lại, theo một cách rất riêng.
Nguồn : cand.com.vn



