MỘT ĐIẾU THUỐC CHIA NĂM NGƯỜI
MỘT ĐIẾU THUỐC CHIA NĂM NGƯỜI
Trong buổi gặp mặt, bác Trường lấy từ túi áo ra một chiếc bao thuốc lá cũ đã ố vàng.
Bác cười:
"Bác không hút thuốc từ lâu rồi. Giữ cái bao này chỉ để nhớ một câu chuyện."
Ngày ấy, thuốc lá là thứ rất hiếm.
Có lần đơn vị nhận được đúng một điếu thuốc do hậu phương gửi ra.
Một điếu thuốc.
Năm người lính.
Không ai hút riêng.
Một đồng chí châm lửa, rít một hơi rất nhẹ rồi chuyền cho người bên cạnh.
Cứ thế, điếu thuốc đi hết một vòng.
Đến người cuối cùng thì chỉ còn một mẩu rất nhỏ.
Ai cũng cười.
Không phải vì được hút thuốc.
Mà vì cảm giác được ngồi cạnh nhau giữa chiến trường.
Bác nói:
"Điều quý nhất không phải điếu thuốc, mà là biết mình không bao giờ cô đơn."
Tôi chợt nghĩ, hôm nay chúng tôi có rất nhiều điều kiện hơn, nhưng đôi khi lại ít dành thời gian ngồi bên nhau như thế.



