MỘT ĐÓA THỦY TIÊN BẤT TỬ - ANH HÙNG VÕ THỊ SÁU
Là một người trẻ được sinh ra và lớn lên khi tiếng súng chiến tranh đã lùi xa, em luôn cảm thấy may mắn và tự hào khi được sống dưới bầu trời hòa bình. Nhưng càng sống trong êm đềm, em lại càng trân trọng những "Câu chuyện thời hoa lửa" – nơi những chàng trai, cô gái tuổi mười tám, đôi mươi đã dâng hiến trọn vẹn tuổi xuân cho Tổ quốc. Trong hàng triệu ngọn lửa kiên cường ấy, tấm gương hy sinh lẫm liệt của Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Võ Thị Sáu luôn là câu chuyện chạm đến trái tim em sâu sắc nhất.
Chị Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại vùng đất Đất Đỏ, nay thuộc tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu.Trưởng thành trong những năm tháng đất nước chìm dưới gông kìm áp bức của giặc Pháp, chị đã sớm chứng kiến những đau thương, mất mát của quê hương. Nhìn cảnh đồng bào bị đày đọa, xóm làng bị tàn phá, người con gái Đất Đỏ ấy đã giác ngộ cách mạng từ khi còn rất trẻ. Mới 14 tuổi, chị Sáu đã chính thức trở thành chiến sĩ công an xung phong Đất Đỏ. Nhỏ nhắn, lanh lợi và vô cùng dũng cảm, chị đảm nhận những nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm như diệt ác, phá tòng, truyền tin tức cho cán bộ. Nhớ về chị, người ta nhớ đến hình ảnh một cô gái tuổi trăng tròn với đôi mắt trong veo nhưng ẩn chứa một ý chí thép. Chị không ngại hiểm nguy, từng nhiều lần luồn sâu vào vùng địch kiểm soát, gieo rắc sự khiếp đảm cho bọn tay sai phản quốc và quân xâm lược.
Năm 1950, trong một trận đánh diệt gian nguy hiểm tại chợ Đất Đỏ, chị Sáu không may rơi vào tay địch. Bắt được người nữ chiến sĩ trẻ, kẻ thù vui mừng khôn xiết và đem đủ mọi thủ đoạn dã man ra để tra tấn. Từ những trận đòn roi tàn khốc, điện giam cho đến những lời dụ dỗ ngọt ngào, chúng muốn làm nhụt chí và ép chị khai ra căn cứ cách mạng. Thế nhưng, kẻ thù đã hoàn toàn thất bại. Trước những đòn tàn phá thân xác, chị Võ Thị Sáu vẫn giữ vững khí tiết kiên trung của người cộng sản. Chị đã dõng dạc tuyên bố thẳng vào mặt kẻ thù trước tòa án quân sự của Pháp rằng: "Yêu nước, chống gian ác không phải là một tội!". Không thể làm lay chuyển được tinh thần người thiếu nữ ấy, chính quyền thực dân Pháp đã kết án tử hình chị khi chị chưa tròn 18 tuổi. Vì lo sợ làn sóng phẫn nộ của nhân dân địa phương, chúng lén lút đưa chị ra nhà tù Côn Đảo – nơi được mệnh danh là địa ngục trần gian – để thi hành bản án.
Sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, bình minh trên biển Côn Đảo đón nhận một sự kiện đau thương nhưng vĩ đại. Bọn pháp trường đưa chị Sáu ra bãi bắn. Trước giờ phút sinh tử, chị từ chối bịt mắt vì muốn nhìn ngắm bầu trời, bờ biển và mảnh đất quê hương lần cuối cùng. Chị ngẩng cao đầu, ánh mắt rực sáng nhìn thẳng vào họng súng của kẻ thù. Trong khoảnh khắc lịch sử ấy, tiếng hát "Tiến quân ca" vang lên từ lồng ngực người thiếu nữ 19 tuổi. Tiếng hát ấy không hề rung sợ, mà hào hùng, tha thiết, át cả tiếng sóng biển và làm run lẩy bẩy những bàn tay đang cầm súng của kẻ thù. Khi tên chỉ huy hô bắn, chị Sáu vẫn hiên ngang hô vang: "Việt Nam độc lập muôn năm! Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm!". Chị ngã xuống khi tuổi đời còn quá trẻ, nhưng cái chết của chị đã trở thành bất tử. Chị ra đi để lại một đóa hoa thủy tiên trắng trinh nguyên, một biểu tượng vĩnh hằng về tinh thần bất khuất của thanh niên Việt Nam.
Mỗi lần tìm hiểu và viết về chị Võ Thị Sáu, em lại thấy sống mũi mình cay xè. Em tự hỏi, điều gì đã làm nên một ý chí phi thường đến thế ở một cô gái tuổi 18? Đó chỉ có thể là tình yêu quê hương đất nước tha thiết, là niềm tin sắt đá vào tương lai độc lập, tự do của Tổ quốc. So sánh với tuổi 18 của chúng em hôm nay – sống trong hòa bình, được đến trường, được yêu thương và thực hiện những ước mơ cá nhân – em mới cảm nhận trọn vẹn giá trị của sự đánh đổi. Để em có được những trang sách thơm tho, những con đường thênh thang đầy nắng, chị Sáu và biết bao anh hùng, thương binh, liệt sĩ đã phải ngã xuống, dâng hiến cả tuổi xuân phơi phới của mình cho đất nước.
Sự hy sinh ấy không chỉ là lịch sử trên những trang giấy, mà là gốc rễ cho cuộc sống tươi đẹp ngày nay. Em xin gửi lời biết ơn chân thành và sâu sắc nhất đến chị Võ Thị Sáu, cũng như đến hàng triệu người con ưu tú đã ngã xuống vì dải đất hình chữ S này.
Thế hệ chúng em sinh ra khi chiến tranh đã lùi xa, tiếng súng đã tắt, nhưng "Câu chuyện thời hoa lửa" của chị Võ Thị Sáu vẫn luôn là ngọn đuốc soi đường. Noi gương chị và các thế hệ anh hùng đi trước, em tự hứa với bản thân sẽ luôn nuôi dưỡng tình yêu quê hương, nỗ lực học tập thật tốt để mai này đóng góp sức mình vào công cuộc xây dựng đất nước Việt Nam giàu mạnh. Hình ảnh người thiếu nữ cài hoa trên tóc, bước đi hiên ngang trên pháp trường Côn Đảo sẽ mãi mãi là ngọn lửa sưởi ấm và thúc đẩy em vươn lên trong cuộc sống.



