Cựu chiến binh

MỘT ĐỜI BÌNH DỊ

Lào Cai21/08/2026Xã Hưng Khánh (Đoàn xã Hưng Khánh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ký ức người lính CCB Vũ Đình Khôi

Có những người lính sau khi hoàn thành nhiệm vụ trở về quê hương, không kể nhiều về những năm tháng chiến tranh, chỉ lặng lẽ sống một cuộc đời bình dị. Cựu chiến binh Vũ Đình Khôi là một người như thế.

Tuổi trẻ của ông gắn với những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó. Khi Tổ quốc cần, ông lên đường nhập ngũ, mang theo hành trang giản dị của một người thanh niên và ý chí của người lính. Những năm tháng trong quân ngũ đã đưa ông trải qua nhiều thử thách, gian khổ mà đến hôm nay, mỗi khi nhớ lại vẫn còn nguyên những cảm xúc sâu sắc.

Trong quá trình tham gia chiến tranh, ông Vũ Đình Khôi bị thương, để lại tỷ lệ thương tật 21%. Vết thương trở thành dấu tích theo ông suốt cuộc đời, là lời nhắc về những năm tháng mà ông cùng đồng đội đã cống hiến tuổi trẻ cho đất nước.

Nhưng điều đặc biệt ở người Cựu chiến binh ấy là ông chưa bao giờ xem những gì mình đã trải qua là điều để kể công. Sau khi rời quân ngũ, ông trở về với cuộc sống đời thường, gắn bó với gia đình, quê hương và những công việc giản dị hằng ngày.

Một đời bình dị, nhưng không tầm thường.

Bởi phía sau cuộc sống lặng lẽ ấy là cả một quãng đời tuổi trẻ đã từng đứng trong hàng ngũ những người lính. Phía sau dáng vẻ bình thản của người Cựu chiến binh hôm nay là những ký ức về một thời chiến tranh, về những ngày xa quê, về tình đồng đội và những gian khổ đã trải qua.

Ông Khôi không nói nhiều về thương tật 21% của mình. Có lẽ với ông, đó chỉ là một phần của cuộc đời, một phần ký ức đã thuộc về quá khứ. Điều ông trân trọng hơn là cuộc sống hòa bình hôm nay, là gia đình, là quê hương và những ngày tháng bình yên sau chiến tranh.

Những người như CCB Vũ Đình Khôi thường không xuất hiện trong những câu chuyện lớn lao. Họ sống lặng lẽ giữa đời thường, nhưng chính sự bình dị ấy lại làm nên vẻ đẹp của người lính sau chiến tranh: không kể công, không đòi hỏi, chỉ âm thầm gìn giữ những giá trị mà mình từng chiến đấu để bảo vệ.

Thời gian có thể làm nhiều ký ức phai nhòa, nhưng những dấu tích của chiến tranh vẫn còn đó. 21% thương tật là một dấu ấn trên cơ thể, còn phẩm chất người lính là dấu ấn trong tâm hồn.

Hôm nay, CCB Vũ Đình Khôi vẫn sống một cuộc đời bình dị. Nhưng chính cuộc đời bình dị ấy lại chứa đựng một câu chuyện đáng trân trọng: câu chuyện về một người đã dành tuổi trẻ cho Tổ quốc, trở về và tiếp tục sống tử tế, trách nhiệm giữa quê hương.

Một đời bình dị – một thời không bình dị. Đó có lẽ là cách đẹp nhất để nói về người Cựu chiến binh Vũ Đình Khôi và thế hệ những người lính đã đi qua chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn