MỘT ĐỜI BÌNH DỊ GIỮA DÒNG CHẢY QUÊ HƯƠNG
Đi qua những năm tháng mưa bom lửa đạn nơi chiến trường D6E52F357, bác Lê Sỹ Phòng trở về với cuộc sống đời thường tại thôn Nhân Đạo, xã Hoằng Đạo bằng một phong thái hoàn toàn bình dị và khiêm nhường. Bác không bao giờ coi những cống hiến xương máu của mình là điều gì quá to tát, mà luôn xem đó là nghĩa vụ tự nhiên của một người con đối với Tổ quốc khi đất nước lâm nguy. Hằng ngày, bác vẫn miệt mài với công việc đồng ruộng, chăm sóc vườn cây, sống chan hòa và cởi mở với bà con xóm giềng, luôn sẵn lòng xắn tay áo giúp đỡ mọi người mà không đòi hỏi bất kỳ sự đáp trả nào. Bác Phòng cười hiền hậu nói với Đoàn Thanh niên chúng tôi rằng, điều hạnh phúc nhất của người lính sau chiến tranh là được thấy quê hương đổi mới từng ngày, làng xóm yên vui và con cháu được học hành đến nơi đến chốn. Sự khiêm tốn, giản dị nhưng vô cùng cao đẹp của bác Lê Sỹ Phòng đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng thế hệ trẻ, dạy cho chúng tôi bài học lớn về nhân cách sống, lòng biết ơn và sự cống hiến thầm lặng cho quê hương Hoằng Hóa.



