Cựu chiến binh

Một đời chiến đấu kiên trung của ông Bùi Văn Thái – người con Bình An hiên ngang giữa bom đạn

Đà Nẵng30/11/2025Huỳnh Văn Đức (1996) và Đoàn Thị Lành (1996) (Công an xã Tam Anh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Một đời chiến đấu kiên trung của ông Bùi Văn Thái – người con Bình An hiên ngang giữa bom đạn

Buổi sáng sớm, sương vẫn còn giăng nhẹ trên những vạt cây trước sân, chúng tôi tìm đến nhà ông Bùi Văn Thái, người thương binh cao tuổi của thôn Bình An. Ở tuổi ngoài tám mươi, dáng đi đã chậm và có phần khó khăn, nhưng ánh mắt ông vẫn sáng, vẫn mang nét cứng cỏi của một người từng đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh.

✦ Giác ngộ cách mạng từ thuở mười tám

Sinh năm 1944, lớn lên giữa những năm tháng quê hương Quảng Nam chìm trong khói lửa, ông Thái sớm giác ngộ cách mạng. Năm 1965, khi mới hơn hai mươi tuổi, ông thoát ly gia đình, chính thức bước vào con đường chiến đấu, gia nhập Tiểu đoàn 72 – Tỉnh đội Quảng Nam (Tiên Thọ, Tiên Phước cũ).

Từ một chiến sĩ trẻ, ông lần lượt đảm nhiệm Tiểu đội trưởng, rồi Trung đội phó, kiên cường bám trụ ở những chiến trường nóng bỏng nhất của khu vực Bắc Trà My, Núi Thành, Hiệp Đức, Tiên Phước (cũ)… nơi mỗi cánh rừng, mỗi con suối đều thấm mồ hôi và máu của bộ đội ta.

✦ Giữa vòng vây địch – trận đánh để đời ở căn cứ lõm Bàu Bính

Trong ký ức chiến tranh của ông Thái, trận đánh khốc liệt nhất, dữ dội nhất chính là tại căn cứ lõm Bàu Bính (xã Bình Dương, Thăng Bình) – một trong những địa bàn chiến lược đặc biệt quan trọng lúc bấy giờ.

Địch huy động một lực lượng khổng lồ: gần 10.000 quân gồm lính Mỹ, Nam Triều Tiên, biệt động ngụy, hàng trăm xe tăng, xe bọc thép, xe ủi, máy bay oanh tạc liên tục, pháo từ núi Quế, Tuần Dưỡng, Cẩm Hà, Vĩnh Điện và hạm đội ngoài biển yểm trợ.

Quân số đông, hỏa lực mạnh với ý đồ “hốt gọn” căn cứ trong chỉ một ngày, vậy mà lực lượng của ông Thái đã kiên cường trụ vững, đánh trả quyết liệt từng đợt càn quét. Họ chiến đấu ngay giữa vòng vây của hàng chục sắc lính tinh nhuệ, giữ bằng được vị trí chiến lược này cho cách mạng.

“Đạn pháo nổ như xé cả mặt đất, vậy mà anh em vẫn ai ở vị trí nấy, không ai rời trận địa,” ông kể, giọng chậm nhưng vẫn rắn rỏi như đang sống lại khoảnh khắc năm xưa.

✦ Thương tích giữa rừng Trà My

Năm 1967, trong một trận đánh lớn tại chiến trường Bắc Trà My, ông bị thương nặng. Sau thời gian điều trị, ông được điều về công tác tại Ban Thương binh tỉnh Quảng Nam, tiếp tục đóng góp sức mình trong điều kiện phù hợp hơn nhưng vẫn giữ tinh thần chiến đấu của người lính năm xưa.

Thành tích xuất sắc trong chiến đấu và công tác đã giúp ông được kết nạp vào Đảng Lao động Việt Nam năm 1969 – một cột mốc mà ông luôn gọi là “vinh dự lớn nhất đời”.

✦ Tăng cường phong trào, giữ vững địa bàn sau Hiệp định Paris

Sau Hiệp định Paris, để đáp ứng yêu cầu mới của cách mạng, ông được tăng cường về làm Xã đội trưởng xã Kỳ Vinh. Tại đây, ông tham gia chỉ huy du kích, làm công tác địch vận, củng cố phong trào cách mạng địa phương trong giai đoạn cam go, quyết liệt nhất trước ngày toàn thắng.

Sau giải phóng năm 1975, ông trở về công tác tại Ty Xây dựng Quảng Nam, giữ nhiệm vụ tại đội sản xuất và phòng hành chính – lặng lẽ cống hiến ở một mặt trận khác: xây dựng quê hương.

✦ Những phần thưởng của một đời không lùi bước

Cả cuộc đời chiến đấu và phục vụ cách mạng của ông Thái được ghi nhận bằng nhiều phần thưởng cao quý: Huy hiệu 55 năm tuổi Đảng (năm 2024); Huân chương Kháng chiến hạng Nhì (năm 1986); Kỷ niệm chương “Vì sự nghiệp Lao động – Thương binh & Xã hội” (năm 2005)

Những phần thưởng ấy không chỉ là sự ghi nhận, mà còn là minh chứng cho một con người đã đi trọn đời mình vì quê hương.

✦ Cuộc đời bình dị của người chiến sĩ năm xưa

Giờ đây, dù tuổi cao và sức khỏe đã giảm sút, ông vẫn giữ nếp sống giản dị, điềm đạm. Mỗi khi nhắc lại chiến tranh, ánh mắt ông trầm lại – không phải vì sợ hãi, mà vì sự tiếc nhớ đồng đội, những người đã ở lại mãi giữa rừng sâu, đồi núi.

Ông nhìn ra con đường làng yên ả trước sân, nói khẽ nhưng đầy suy ngẫm:
“Chỉ cần nhìn thấy quê hương mình bình yên như bây giờ, tôi thấy mọi hy sinh đều xứng đáng.”

Một câu nói như nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có – nó được đổi bằng mồ hôi, máu và cả tuổi trẻ của biết bao thế hệ. Và cuộc đời ông Bùi Văn Thái chính là minh chứng lặng lẽ nhưng sáng rõ cho giá trị ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Một đời chiến đấu kiên trung của ông Bùi Văn Thái – người con Bình An hiên ngang giữa bom đạn | Câu chuyện thời hoa lửa