“Một đời chờ con”
Có những người mẹ sau chiến tranh vẫn giữ nguyên một thói quen: chờ đợi. Dù biết con đã hy sinh, trong sâu thẳm trái tim người mẹ, hình bóng người con vẫn luôn hiện diện.
Buổi chiều ở một miền quê thường rất bình yên.
Mẹ ngồi trước hiên nhà.
Nhìn con đường làng.
Nhìn những chiếc xe đi qua.
Nhìn những người con của quê hương trở về sau một ngày làm việc.
Nhưng trong ký ức của mẹ, có một người con sẽ không bao giờ trở về nữa.
Người con ấy đã ra đi trong chiến tranh.
Mẹ Võ Thị Năm đã sống với ký ức ấy qua nhiều năm tháng.
Chiến tranh kết thúc.
Đất nước thống nhất.
Những người lính trở về.
Nhưng có những người con mãi mãi nằm lại.
Người mẹ vẫn giữ những kỷ vật của con.
Một tấm ảnh.
Một lá thư.
Một món đồ nhỏ.
Những thứ tưởng như bình thường nhưng với người mẹ lại là cả một cuộc đời.
Mẹ Việt Nam Anh hùng không phải là một danh hiệu được tạo nên từ những điều lớn lao.
Đó là danh hiệu được viết bằng những nỗi đau rất thật của những người mẹ.
Ngày hôm nay, khi chúng ta được sống trong hòa bình, những người mẹ ấy càng đáng được trân trọng.
Bởi họ đã dành những điều quý giá nhất của cuộc đời cho Tổ quốc.
Mẹ có thể không còn nhớ tất cả những ngày tháng của cuộc đời, nhưng chắc chắn mẹ không bao giờ quên những người con của mình.



