Mẹ Việt Nam Anh hùng

Một đời chờ đợi – một trái tim chưa nguôi nỗi nhớ con

Một đời chờ đợi – một trái tim chưa nguôi nỗi nhớ con

Ninh Bình03/02/2026Phạm Trần Ngọc Phương (DHQT18A1ND)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾN TRANH ĐÃ LÙI XA – NHƯNG CUỘC CHỜ CON CỦA

MẸ VẪN CHƯA KẾT THÚC

Trong những năm tháng hoa lửa của dân tộc, biết bao người con đã lên đường ra trận,

và phía sau họ là những người mẹ tiễn con đi với tất cả niềm tin và nước mắt. Chiến

tranh đã đi qua hơn nửa thế kỷ, đất nước đã hòa bình, nhưng với Bà mẹ Việt Nam Anh

hùng Nguyễn Thị Ngụ, ở thôn Trằm Bàng, xã Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh, cuộc chiến

trong lòng mẹ vẫn chưa từng kết thúc – đó là cuộc chiến của sự chờ đợi tin con.

Mẹ Nguyễn Thị Ngụ sinh năm 1917. Cả cuộc đời mẹ gắn liền với những biến động

đau thương của đất nước. Mẹ có bảy người con, lớn lên trong thời chiến tranh ác liệt.

Khi Tổ quốc cần, những người con của mẹ lần lượt lên đường nhập ngũ. Tiễn con ra

trận, mẹ không dám khóc to, chỉ lặng lẽ dặn dò con giữ gìn sức khỏe, kiên cường

chiến đấu, vì độc lập của dân tộc. Mẹ hiểu, ngày con đi cũng là ngày mẹ chấp nhận

đối diện với mất mát, nhưng trong lòng vẫn luôn tin rằng các con mình ra đi vì nghĩa

lớn.

Rồi chiến tranh khốc liệt đã không trả lại cho mẹ trọn vẹn những người con. Hai

người con của mẹ đã hy sinh ngoài mặt trận. Giấy báo tử gửi về như những nhát dao

cứa sâu vào trái tim người mẹ. Nhưng đau đớn hơn cả, một người con khác của mẹ

mất tích trong chiến tranh, đến nay vẫn chưa rõ nơi hy sinh, chưa tìm được hài cốt.

Với mẹ, nỗi đau lớn nhất không chỉ là mất con, mà là không biết con mình đang nằm

ở đâu giữa đất trời Tổ quốc.

Nguồn tư liệu: Bài viết “Hơn nửa thế kỷ, Mẹ Việt Nam Anh hùng 103 tuổi vẫn mỏi mắt chờ con”,

Vietnamnet, đăng ngày 27/7/2025.

Hơn nửa thế kỷ trôi qua, mẹ Nguyễn Thị Ngụ đã bước sang tuổi hơn trăm. Mái tóc bạc

trắng, dáng người gầy yếu, nhưng mỗi ngày mẹ vẫn ngồi trước hiên nhà, lặng lẽ ngóng

nhìn con đường làng. Mẹ nói rằng chỉ mong trước khi nhắm mắt, có thể biết được nơi

con mình đã ngã xuống, để thắp cho con một nén hương, gọi con một tiếng “về với

mẹ”. Ước nguyện ấy giản dị, nhưng day dứt đến tận cùng trái tim.

Câu chuyện của mẹ Ngụ không chỉ là câu chuyện của riêng một gia đình, mà là hình

ảnh tiêu biểu cho biết bao người mẹ Việt Nam trong thời chiến. Những người mẹ sẵn

sàng tiễn con ra trận, chấp nhận hi sinh thầm lặng, gửi trọn tình riêng cho nghĩa lớn

dân tộc. Họ không trực tiếp cầm súng, nhưng chính tình yêu thương và lòng yêu nước

của họ đã tiếp sức cho những người con nơi tiền tuyến.

Ngày hôm nay, khi được sống trong hòa bình, được học tập và trưởng thành trong

điều kiện đầy đủ, thế hệ trẻ chúng tôi càng thấm thía giá trị của hai chữ độc lập. Đằng

sau nền hòa bình ấy là máu xương của biết bao chiến sĩ và nước mắt của biết bao bà

mẹ như mẹ Nguyễn Thị Ngụ. Sự chờ đợi suốt đời của mẹ là lời nhắc nhở sâu sắc rằng:

hòa bình không phải điều tự nhiên có được, mà là thành quả của những hy sinh vô giá.

Tham gia chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa”, được tìm hiểu về cuộc đời mẹ

Ngụ, tôi cảm nhận rõ hơn trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay: phải sống xứng đáng

với sự hy sinh của cha anh, ra sức học tập, rèn luyện và cống hiến để xây dựng đất

nước ngày càng giàu đẹp.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh mẹ Nguyễn Thị Ngụ vẫn lặng lẽ ngóng tin con

sẽ còn sống mãi như một biểu tượng bất tử của tình mẫu tử và lòng yêu nước Việt

Nam.

Khi đọc câu chuyện về Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Ngụ, tôi không khỏi

xúc động và kính phục trước sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Hơn nửa thế kỷ chờ đợi tin

con là quãng thời gian dài đằng đẵng mà ít ai có thể chịu đựng. Câu chuyện của mẹ

khiến tôi hiểu rằng, phía sau mỗi trang sử hào hùng của dân tộc là biết bao nỗi đau và

mất mát của những người mẹ Việt Nam. Từ đó, tôi càng trân trọng hơn cuộc sống hòa

bình hôm nay và tự nhắc mình phải sống tốt, học tập và rèn luyện để xứng đáng với sự

hy sinh to lớn ấy.

Người viết: Phạm Trần Ngọc Phương

Khoa: Quản Trị và Marketing

Lớp: DHQT18A1ND

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn